Bài viết

Những kỷ niệm, hồi ức của cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến

Cao Bằng20/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC THI VIẾT “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” NĂM 2026

1.Người viết

Tên: Trần Tú Thảo

Lớp: 11A12

Trường: THPT Đốc Binh Kiều - Cai Lậy

2.Tác phẩm

        Chủ đề của tác phẩm:

CUỘC THI VIẾT “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” NĂM 2026

1.Người viết

Tên: Trần Tú Thảo

Lớp: 11A12

Trường: THPT Đốc Binh Kiều - Cai Lậy

2.Tác phẩm

        Chủ đề của tác phẩm:

Những kỷ niệm, hồi ức của cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến

 

CÓ NHỮNG NĂM THÁNG ĐI QUA, NHƯNG KHÔNG BAO GIỜ CŨ

Có những câu chuyện càng để lâu càng khó kể.

Không phải vì người ta quên, mà bởi ký ức ấy có quá nhiều điều để nhớ. Có những buổi chiều rất bình thường, một tiếng còi xe, một mùi khói bếp, tiếng mưa rơi trên mái tôn… cũng có thể bất chợt đưa một người trở về với những năm tháng đã cách hiện tại hơn nửa thế kỷ.

Tôi từng nghĩ chiến tranh là những điều rất lớn: những trận đánh, những đoàn quân, những chiến thắng được ghi vào sách lịch sử. Nhưng khi nghe những câu chuyện về các cựu chiến binh và cựu thanh niên xung phong, tôi mới hiểu rằng chiến tranh còn được tạo nên từ vô số điều rất nhỏ. Đó là một nắm cơm chia đôi, một lá thư nhà đã nhàu mép, một chiếc khăn tay cũ, một lời hẹn chưa kịp thực hiện, hay đơn giản chỉ là mong ước được trở về nhìn thấy mẹ.

Những điều nhỏ bé ấy đã đi cùng một thế hệ qua những năm tháng lớn lao của dân tộc.

“Ngày ấy, chúng tôi cũng chỉ là những người trẻ”

Nếu nhìn những cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong hôm nay với mái tóc bạc và bước chân chậm hơn trước, thật khó hình dung họ từng có một tuổi trẻ như thế nào.

Họ cũng từng mười tám, đôi mươi. vd

Cũng từng có những ước mơ rất giản dị: học tiếp, làm việc, lập gia đình, có một mái nhà nhỏ, được sống những ngày bình yên bên cha mẹ. Thế nhưng lịch sử đã đặt họ trước một lựa chọn lớn hơn cuộc đời riêng.

Có người khoác ba lô lên đường trở thành người lính. Có người gia nhập thanh niên xung phong, đi đến những nơi mà bom đạn vừa đi qua để mở đường, sửa đường, vận chuyển lương thực, chăm sóc thương binh và bảo đảm cho tuyến giao thông phục vụ tiền tuyến. Những nhiệm vụ ấy có khi không xuất hiện nhiều trong những trang sách, nhưng lại là một phần không thể thiếu của cuộc kháng chiến.

Điều khiến tôi xúc động nhất là họ đã đi khi tuổi đời còn rất trẻ.Không phải vì họ không biết sợ.

Mà có lẽ vì họ hiểu rằng có những lúc, nếu ai cũng chọn đứng lại thì sẽ chẳng còn ai bước lên phía trước.

Một con đường giữa những ngày bom đạn

Tôi hình dung một con đường thời chiến.

Không phải con đường rộng và bằng phẳng như hôm nay. Đó có thể chỉ là một đoạn đường đất giữa rừng, lầy lội sau những cơn mưa, phía trên là tiếng máy bay, phía dưới là những bước chân vội vã của những người đang cố giữ cho con đường không bị đứt.

Thanh niên xung phong có mặt ở đó.

Có người đào đất.

Có người san đường.

Có người vận chuyển hàng.

Có người chăm sóc những người bị thương.

Và có những người phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn đủ thứ.

Tôi nghĩ điều đáng nhớ nhất không chỉ nằm ở những việc họ đã làm, mà ở cách họ đã làm những việc ấy.

Một công việc bình thường, nếu được thực hiện trong một hoàn cảnh bình thường, có thể chẳng có gì đặc biệt. Nhưng giữa chiến tranh, việc giữ cho một con đường thông suốt cũng có thể trở thành một nhiệm vụ quyết định sự sống còn của cả một tuyến vận chuyển.

Bởi vậy, mỗi mét đường được mở ra không chỉ được đo bằng đất đá.

Nó được đo bằng mồ hôi.

Bằng tuổi trẻ.

Và bằng những con người đã âm thầm đứng ở phía sau tiền tuyến để góp phần giữ cho cuộc kháng chiến không bị ngắt quãng.

Lịch sử chính thức cũng ghi nhận vai trò của lực lượng thanh niên xung phong trong việc mở mới, sửa chữa đường giao thông, vận chuyển lương thực, vũ khí, nhu yếu phẩm và thực hiện nhiều nhiệm vụ phục vụ chiến đấu.

Những bữa cơm không thể quên

Có lẽ sau rất nhiều năm, người ta không còn nhớ chính xác mình đã ăn gì vào một ngày cụ thể.

Nhưng một bữa cơm giữa những ngày gian khó thì có thể nhớ cả đời.

Tôi tưởng tượng một bữa cơm rất đơn sơ. Không có mâm cao cỗ đầy. Có khi chỉ là chút lương thực được chia đều cho từng người. Mọi người ngồi cạnh nhau, ăn nhanh để còn tiếp tục công việc.

Một người nhớ nhà.

Một người kể chuyện quê.

Một người nhắc đến mẹ.

Một người đùa rằng hết chiến tranh nhất định sẽ về quê thật sớm.

Những câu chuyện ấy có thể rất nhỏ. Nhưng chính những điều nhỏ bé đó đã giúp con người giữ được sự ấm áp giữa một thời kỳ khắc nghiệt.

Chiến tranh có thể làm con người mất đi nhiều thứ, nhưng tình đồng đội, tình đồng chí và tình người lại trở thành điểm tựa để họ tiếp tục bước đi.

Có lẽ vì thế mà khi những người từng trải qua chiến tranh kể chuyện, họ thường nhớ về đồng đội nhiều hơn là kể về chính mình.

Có những người đã trở về, và có những người mãi mãi ở lại

Đây có lẽ là phần đau đáu nhất của những hồi ức chiến tranh.

Không phải ai lên đường cũng có cơ hội trở về.

Đằng sau những chiến thắng là những người đã hy sinh. Đằng sau những con đường được nối liền là những con người từng nằm lại nơi họ đã chiến đấu và phục vụ. Đằng sau niềm vui của ngày hòa bình là nỗi nhớ của biết bao gia đình.

Vì vậy, nhắc đến cựu chiến binh và cựu thanh niên xung phong không thể chỉ nhắc đến sự quả cảm.

Cần nhắc đến cả sự mất mát.

Bởi nếu chỉ nói về hào quang của chiến thắng mà quên đi những con người đã đánh đổi tuổi trẻ, sức khỏe, thậm chí cả mạng sống, thì ký ức về chiến tranh sẽ không còn đầy đủ.

Các tài liệu chính thống khi nhìn lại những cuộc kháng chiến cũng nhấn mạnh việc tri ân những người đã chiến đấu, phục vụ chiến đấu và hy sinh, trong đó có lực lượng thanh niên xung phong.

Có những cái tên được khắc trên bia đá.

Có những cái tên nằm trong hồ sơ.

Nhưng cũng có những cái tên chỉ còn được nhắc trong ký ức của một người bạn cũ, một người đồng đội, hoặc một người mẹ đã chờ con suốt những năm tháng dài.

Và tôi nghĩ, chỉ cần còn một người nhớ thì họ vẫn chưa bao giờ biến mất hoàn toàn.

Khi người lính già kể chuyện

Điều đặc biệt ở những người từng đi qua chiến tranh là họ thường không kể về quá khứ bằng những lời quá lớn.

Có thể họ chỉ nói:

“Ngày đó cực lắm.”

Một câu rất ngắn.

Nhưng phía sau câu nói ấy là cả một thời tuổi trẻ.

“Ngày đó nhớ nhà lắm.”

Phía sau câu nói ấy là cha mẹ, là anh chị em, là quê hương.

“Anh em thương nhau lắm.”

Phía sau câu nói ấy là những người đã từng cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, từng nhiệm vụ, từng ngày tháng khó khăn.

Và đôi khi, người kể chuyện dừng lại rất lâu.

Không phải ký ức đã hết.

Mà có lẽ có những điều càng nhớ càng khó nói thành lời.

Tôi nhận ra rằng hồi ức của những cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong không chỉ là câu chuyện của riêng họ. Đó còn là một phần ký ức của đất nước.

Bởi một đất nước không chỉ được tạo nên từ những ngày tháng yên bình.

Đất nước hôm nay còn được xây dựng từ những năm tháng mà thế hệ trước đã sống, đã làm việc, đã chiến đấu và đã hy sinh.

Tuổi trẻ hôm nay nợ quá khứ một lời biết ơn

Chúng ta sinh ra khi đất nước đã hòa bình.

Chúng ta đi học trong những ngôi trường có mái che.

Đi trên những con đường sáng đèn.

Có thể than phiền vì một ngày học nhiều tiết, vì mạng Internet chậm, vì một bài kiểm tra khó, vì những điều rất nhỏ trong cuộc sống.

Những điều đó hoàn toàn bình thường.

Nhưng đôi khi, giữa những tiện nghi ấy, tôi tự hỏi:

Nếu được sống trong hoàn cảnh của thế hệ trước, liệu mình có đủ can đảm để bước lên phía trước không?

Tôi không biết.

Và có lẽ tôi cũng không cần phải trả lời câu hỏi ấy bằng những lời quá lớn.

Bởi cách tốt nhất để thế hệ trẻ biết ơn quá khứ không phải là nói những lời thật hay, mà là sống sao cho xứng đáng với hòa bình hôm nay.

Học tập nghiêm túc.

Biết trân trọng gia đình.

Biết yêu quê hương.

Không thờ ơ trước những điều tốt đẹp.

Biết sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Và quan trọng nhất, đừng để những câu chuyện của thế hệ trước trở thành những dòng chữ vô hồn trong sách giáo khoa.

Hãy nghe họ kể.

Hãy hỏi họ.

Hãy lưu giữ những bức ảnh cũ.

Hãy trân trọng những kỷ vật còn lại.

Bởi thời gian không đứng yên. Một ngày nào đó, những người từng trực tiếp trải qua chiến tranh sẽ không còn đủ sức kể lại câu chuyện của mình. Khi ấy, những bức ảnh, trang nhật ký, giấy tờ, kỷ vật và lời kể được ghi chép hôm nay sẽ trở thành chiếc cầu nối giữa quá khứ và hiện tại.

Các cơ quan nhà nước hiện vẫn có những quy định và hồ sơ nhằm xác nhận quá trình hoạt động của các đơn vị thanh niên xung phong qua các thời kỳ, cho thấy việc lưu giữ và xác minh những dấu tích của thế hệ này vẫn có ý nghĩa thiết thực.

Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có

Có một điều trước đây tôi chưa từng nghĩ nhiều:

Hòa bình đôi khi trở nên quý giá nhất khi ta biết nó đã được đánh đổi bằng những gì.

Một buổi sáng bình thường.

Một tiếng trống trường.

Một chuyến xe về quê.

Một bữa cơm có đủ những người thân.

Những điều ấy tưởng như rất đỗi bình thường, nhưng với một thế hệ từng đi qua chiến tranh, có lẽ đó lại là những điều đáng quý nhất.

Bởi họ đã từng sống trong những ngày mà ngày mai không phải lúc nào cũng được chắc chắn.

Và chính vì thế, chúng ta càng phải biết trân trọng ngày hôm nay.

Những cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong đã đi qua chiến tranh, nhưng chiến tranh không nên chỉ được nhớ bằng những con số, những chiến dịch hay những mốc thời gian.

Hãy nhớ bằng câu chuyện của con người.

Một người lính nhớ đồng đội.

Một cựu thanh niên xung phong nhớ con đường năm nào.

Một người mẹ nhớ người con đã không trở về.

Một người bạn già sau hàng chục năm vẫn gọi tên người đồng đội cũ.

Những ký ức ấy làm cho lịch sử trở nên gần gũi hơn.

Và có lẽ, đó cũng là cách đẹp nhất để giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước: không biến lịch sử thành những điều xa xôi, mà giúp chúng ta hiểu rằng lịch sử từng được sống bằng chính tuổi trẻ của những con người rất bình thường.

Họ đã từng có một tuổi trẻ.

Họ đã trao tuổi trẻ ấy cho đất nước.

Còn chúng ta hôm nay được trao lại một điều mà họ từng mong ước: được sống trong hòa bình.

Vì thế, khi nghe một cựu chiến binh hay cựu thanh niên xung phong kể lại chuyện cũ, xin đừng vội nghĩ đó chỉ là chuyện của ngày hôm qua.

Đó là lời nhắc nhở dành cho hôm nay.

Rằng phía sau mỗi con đường chúng ta đang đi, mỗi mái trường chúng ta đang học, mỗi ngày bình yên chúng ta đang sống, đều có dấu chân của những thế hệ đã đi trước.

Có những dấu chân đã phai theo năm tháng.

Nhưng con đường mà họ để lại thì vẫn còn.

Và trách nhiệm của thế hệ trẻ là bước tiếp trên con đường ấy bằng một trái tim biết ơn, một cuộc sống có trách nhiệm và một khát vọng làm cho đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Bởi có những năm tháng đã đi qua, nhưng nếu chúng ta còn nhớ, những năm tháng ấy sẽ không bao giờ cũ.

 

CÓ NHỮNG NĂM THÁNG ĐI QUA, NHƯNG KHÔNG BAO GIỜ CŨ

Có những câu chuyện càng để lâu càng khó kể.

Không phải vì người ta quên, mà bởi ký ức ấy có quá nhiều điều để nhớ. Có những buổi chiều rất bình thường, một tiếng còi xe, một mùi khói bếp, tiếng mưa rơi trên mái tôn… cũng có thể bất chợt đưa một người trở về với những năm tháng đã cách hiện tại hơn nửa thế kỷ.

Tôi từng nghĩ chiến tranh là những điều rất lớn: những trận đánh, những đoàn quân, những chiến thắng được ghi vào sách lịch sử. Nhưng khi nghe những câu chuyện về các cựu chiến binh và cựu thanh niên xung phong, tôi mới hiểu rằng chiến tranh còn được tạo nên từ vô số điều rất nhỏ. Đó là một nắm cơm chia đôi, một lá thư nhà đã nhàu mép, một chiếc khăn tay cũ, một lời hẹn chưa kịp thực hiện, hay đơn giản chỉ là mong ước được trở về nhìn thấy mẹ.

Những điều nhỏ bé ấy đã đi cùng một thế hệ qua những năm tháng lớn lao của dân tộc.

“Ngày ấy, chúng tôi cũng chỉ là những người trẻ”

Nếu nhìn những cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong hôm nay với mái tóc bạc và bước chân chậm hơn trước, thật khó hình dung họ từng có một tuổi trẻ như thế nào.

Họ cũng từng mười tám, đôi mươi. vd

Cũng từng có những ước mơ rất giản dị: học tiếp, làm việc, lập gia đình, có một mái nhà nhỏ, được sống những ngày bình yên bên cha mẹ. Thế nhưng lịch sử đã đặt họ trước một lựa chọn lớn hơn cuộc đời riêng.

Có người khoác ba lô lên đường trở thành người lính. Có người gia nhập thanh niên xung phong, đi đến những nơi mà bom đạn vừa đi qua để mở đường, sửa đường, vận chuyển lương thực, chăm sóc thương binh và bảo đảm cho tuyến giao thông phục vụ tiền tuyến. Những nhiệm vụ ấy có khi không xuất hiện nhiều trong những trang sách, nhưng lại là một phần không thể thiếu của cuộc kháng chiến.

Điều khiến tôi xúc động nhất là họ đã đi khi tuổi đời còn rất trẻ.Không phải vì họ không biết sợ.

Mà có lẽ vì họ hiểu rằng có những lúc, nếu ai cũng chọn đứng lại thì sẽ chẳng còn ai bước lên phía trước.

Một con đường giữa những ngày bom đạn

Tôi hình dung một con đường thời chiến.

Không phải con đường rộng và bằng phẳng như hôm nay. Đó có thể chỉ là một đoạn đường đất giữa rừng, lầy lội sau những cơn mưa, phía trên là tiếng máy bay, phía dưới là những bước chân vội vã của những người đang cố giữ cho con đường không bị đứt.

Thanh niên xung phong có mặt ở đó.

Có người đào đất.

Có người san đường.

Có người vận chuyển hàng.

Có người chăm sóc những người bị thương.

Và có những người phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn đủ thứ.

Tôi nghĩ điều đáng nhớ nhất không chỉ nằm ở những việc họ đã làm, mà ở cách họ đã làm những việc ấy.

Một công việc bình thường, nếu được thực hiện trong một hoàn cảnh bình thường, có thể chẳng có gì đặc biệt. Nhưng giữa chiến tranh, việc giữ cho một con đường thông suốt cũng có thể trở thành một nhiệm vụ quyết định sự sống còn của cả một tuyến vận chuyển.

Bởi vậy, mỗi mét đường được mở ra không chỉ được đo bằng đất đá.

Nó được đo bằng mồ hôi.

Bằng tuổi trẻ.

Và bằng những con người đã âm thầm đứng ở phía sau tiền tuyến để góp phần giữ cho cuộc kháng chiến không bị ngắt quãng.

Lịch sử chính thức cũng ghi nhận vai trò của lực lượng thanh niên xung phong trong việc mở mới, sửa chữa đường giao thông, vận chuyển lương thực, vũ khí, nhu yếu phẩm và thực hiện nhiều nhiệm vụ phục vụ chiến đấu.

Những bữa cơm không thể quên

Có lẽ sau rất nhiều năm, người ta không còn nhớ chính xác mình đã ăn gì vào một ngày cụ thể.

Nhưng một bữa cơm giữa những ngày gian khó thì có thể nhớ cả đời.

Tôi tưởng tượng một bữa cơm rất đơn sơ. Không có mâm cao cỗ đầy. Có khi chỉ là chút lương thực được chia đều cho từng người. Mọi người ngồi cạnh nhau, ăn nhanh để còn tiếp tục công việc.

Một người nhớ nhà.

Một người kể chuyện quê.

Một người nhắc đến mẹ.

Một người đùa rằng hết chiến tranh nhất định sẽ về quê thật sớm.

Những câu chuyện ấy có thể rất nhỏ. Nhưng chính những điều nhỏ bé đó đã giúp con người giữ được sự ấm áp giữa một thời kỳ khắc nghiệt.

Chiến tranh có thể làm con người mất đi nhiều thứ, nhưng tình đồng đội, tình đồng chí và tình người lại trở thành điểm tựa để họ tiếp tục bước đi.

Có lẽ vì thế mà khi những người từng trải qua chiến tranh kể chuyện, họ thường nhớ về đồng đội nhiều hơn là kể về chính mình.

Có những người đã trở về, và có những người mãi mãi ở lại

Đây có lẽ là phần đau đáu nhất của những hồi ức chiến tranh.

Không phải ai lên đường cũng có cơ hội trở về.

Đằng sau những chiến thắng là những người đã hy sinh. Đằng sau những con đường được nối liền là những con người từng nằm lại nơi họ đã chiến đấu và phục vụ. Đằng sau niềm vui của ngày hòa bình là nỗi nhớ của biết bao gia đình.

Vì vậy, nhắc đến cựu chiến binh và cựu thanh niên xung phong không thể chỉ nhắc đến sự quả cảm.

Cần nhắc đến cả sự mất mát.

Bởi nếu chỉ nói về hào quang của chiến thắng mà quên đi những con người đã đánh đổi tuổi trẻ, sức khỏe, thậm chí cả mạng sống, thì ký ức về chiến tranh sẽ không còn đầy đủ.

Các tài liệu chính thống khi nhìn lại những cuộc kháng chiến cũng nhấn mạnh việc tri ân những người đã chiến đấu, phục vụ chiến đấu và hy sinh, trong đó có lực lượng thanh niên xung phong.

Có những cái tên được khắc trên bia đá.

Có những cái tên nằm trong hồ sơ.

Nhưng cũng có những cái tên chỉ còn được nhắc trong ký ức của một người bạn cũ, một người đồng đội, hoặc một người mẹ đã chờ con suốt những năm tháng dài.

Và tôi nghĩ, chỉ cần còn một người nhớ thì họ vẫn chưa bao giờ biến mất hoàn toàn.

Khi người lính già kể chuyện

Điều đặc biệt ở những người từng đi qua chiến tranh là họ thường không kể về quá khứ bằng những lời quá lớn.

Có thể họ chỉ nói:

“Ngày đó cực lắm.”

Một câu rất ngắn.

Nhưng phía sau câu nói ấy là cả một thời tuổi trẻ.

“Ngày đó nhớ nhà lắm.”

Phía sau câu nói ấy là cha mẹ, là anh chị em, là quê hương.

“Anh em thương nhau lắm.”

Phía sau câu nói ấy là những người đã từng cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, từng nhiệm vụ, từng ngày tháng khó khăn.

Và đôi khi, người kể chuyện dừng lại rất lâu.

Không phải ký ức đã hết.

Mà có lẽ có những điều càng nhớ càng khó nói thành lời.

Tôi nhận ra rằng hồi ức của những cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong không chỉ là câu chuyện của riêng họ. Đó còn là một phần ký ức của đất nước.

Bởi một đất nước không chỉ được tạo nên từ những ngày tháng yên bình.

Đất nước hôm nay còn được xây dựng từ những năm tháng mà thế hệ trước đã sống, đã làm việc, đã chiến đấu và đã hy sinh.

Tuổi trẻ hôm nay nợ quá khứ một lời biết ơn

Chúng ta sinh ra khi đất nước đã hòa bình.

Chúng ta đi học trong những ngôi trường có mái che.

Đi trên những con đường sáng đèn.

Có thể than phiền vì một ngày học nhiều tiết, vì mạng Internet chậm, vì một bài kiểm tra khó, vì những điều rất nhỏ trong cuộc sống.

Những điều đó hoàn toàn bình thường.

Nhưng đôi khi, giữa những tiện nghi ấy, tôi tự hỏi:

Nếu được sống trong hoàn cảnh của thế hệ trước, liệu mình có đủ can đảm để bước lên phía trước không?

Tôi không biết.

Và có lẽ tôi cũng không cần phải trả lời câu hỏi ấy bằng những lời quá lớn.

Bởi cách tốt nhất để thế hệ trẻ biết ơn quá khứ không phải là nói những lời thật hay, mà là sống sao cho xứng đáng với hòa bình hôm nay.

Học tập nghiêm túc.

Biết trân trọng gia đình.

Biết yêu quê hương.

Không thờ ơ trước những điều tốt đẹp.

Biết sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Và quan trọng nhất, đừng để những câu chuyện của thế hệ trước trở thành những dòng chữ vô hồn trong sách giáo khoa.

Hãy nghe họ kể.

Hãy hỏi họ.

Hãy lưu giữ những bức ảnh cũ.

Hãy trân trọng những kỷ vật còn lại.

Bởi thời gian không đứng yên. Một ngày nào đó, những người từng trực tiếp trải qua chiến tranh sẽ không còn đủ sức kể lại câu chuyện của mình. Khi ấy, những bức ảnh, trang nhật ký, giấy tờ, kỷ vật và lời kể được ghi chép hôm nay sẽ trở thành chiếc cầu nối giữa quá khứ và hiện tại.

Các cơ quan nhà nước hiện vẫn có những quy định và hồ sơ nhằm xác nhận quá trình hoạt động của các đơn vị thanh niên xung phong qua các thời kỳ, cho thấy việc lưu giữ và xác minh những dấu tích của thế hệ này vẫn có ý nghĩa thiết thực.

Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có

Có một điều trước đây tôi chưa từng nghĩ nhiều:

Hòa bình đôi khi trở nên quý giá nhất khi ta biết nó đã được đánh đổi bằng những gì.

Một buổi sáng bình thường.

Một tiếng trống trường.

Một chuyến xe về quê.

Một bữa cơm có đủ những người thân.

Những điều ấy tưởng như rất đỗi bình thường, nhưng với một thế hệ từng đi qua chiến tranh, có lẽ đó lại là những điều đáng quý nhất.

Bởi họ đã từng sống trong những ngày mà ngày mai không phải lúc nào cũng được chắc chắn.

Và chính vì thế, chúng ta càng phải biết trân trọng ngày hôm nay.

Những cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong đã đi qua chiến tranh, nhưng chiến tranh không nên chỉ được nhớ bằng những con số, những chiến dịch hay những mốc thời gian.

Hãy nhớ bằng câu chuyện của con người.

Một người lính nhớ đồng đội.

Một cựu thanh niên xung phong nhớ con đường năm nào.

Một người mẹ nhớ người con đã không trở về.

Một người bạn già sau hàng chục năm vẫn gọi tên người đồng đội cũ.

Những ký ức ấy làm cho lịch sử trở nên gần gũi hơn.

Và có lẽ, đó cũng là cách đẹp nhất để giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước: không biến lịch sử thành những điều xa xôi, mà giúp chúng ta hiểu rằng lịch sử từng được sống bằng chính tuổi trẻ của những con người rất bình thường.

Họ đã từng có một tuổi trẻ.

Họ đã trao tuổi trẻ ấy cho đất nước.

Còn chúng ta hôm nay được trao lại một điều mà họ từng mong ước: được sống trong hòa bình.

Vì thế, khi nghe một cựu chiến binh hay cựu thanh niên xung phong kể lại chuyện cũ, xin đừng vội nghĩ đó chỉ là chuyện của ngày hôm qua.

Đó là lời nhắc nhở dành cho hôm nay.

Rằng phía sau mỗi con đường chúng ta đang đi, mỗi mái trường chúng ta đang học, mỗi ngày bình yên chúng ta đang sống, đều có dấu chân của những thế hệ đã đi trước.

Có những dấu chân đã phai theo năm tháng.

Nhưng con đường mà họ để lại thì vẫn còn.

Và trách nhiệm của thế hệ trẻ là bước tiếp trên con đường ấy bằng một trái tim biết ơn, một cuộc sống có trách nhiệm và một khát vọng làm cho đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Bởi có những năm tháng đã đi qua, nhưng nếu chúng ta còn nhớ, những năm tháng ấy sẽ không bao giờ cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn