Bài viết

Những kỷ niệm không mấy ai có được

Gia Lai16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những kỷ niệm không mấy ai có được

TS. Nguyễn Khắc Cảnh kể rằng năm 1972, thầy viết đơn xin đi bộ đội bằng máu khi mới chỉ học tới lớp 10. Thầy cho biết lý tưởng được đi giải phóng miền Nam đã trở thành lẽ sống, thấm vào máu thịt của thế hệ thanh niên bấy giờ.

Trong khoảng thời gian chiến đấu, cậu pháo binh Nguyễn Khắc Cảnh được nghe nhiều lớp đàn anh kể về cuộc sống nơi giảng đường. Kể từ đó, người thanh niên ấy ôm ước mơ nếu còn sống đến ngày chiến thắng sẽ cố gắng học đại học để sống cuộc đời sinh viên. “Tôi nhớ nhất là cái tết sinh viên đầu tiên từ ngày hòa bình lập lại. Trong dịp đó, ngồi ở ký túc xá mà bâng khuâng nhớ lại những năm tháng trên chiến trường. Đặc biệt, tôi nhớ lại những đêm chính tay mình đặt thi hài đồng đội vào lòng đất mẹ”. - Thầy thoáng ngừng lại. Sau đó, thầy dành tặng buổi giao lưu bài thơ Trang sách đầu tiên được mình sáng tác trong giờ phút khó tả năm xưa.

Chia sẻ những cảm xúc với TS. Nguyễn Khắc Cảnh, PGS.TS Nguyễn Ngọc Dung cũng bồi hồi khi nhớ lại những kỷ niệm về một thời làm lính hải quân chuyên đo đáy biển. Với thầy, vui nhất vẫn là lúc trở về từ Trường Sa, chỉ cần thấy mặt biển lềnh bềnh chai, lọ, củi là biết sắp về đến đất liền. Thầy hài hước kể lại: “Mấy người lính thủy thời ấy chỉ có hai thứ thèm: “nhìn” người và ăn rau, vì cuộc sống trên đảo thiếu thốn đủ điều. Từ lúc về, tôi chẳng dám ăn cá, chỉ thích ăn rau. Ấy là những kỷ niệm mà chỉ những người lính biển mới hiểu được”.

Với PGS.TS. Hà Minh Hồng, kỷ niệm về lần đầu ra chiến trường cũng là lần đầu trúng viên bi từ mìn Claymore và nó vẫn theo thầy đến tận bây giờ. Sau này, dù nhiều lần được đề nghị mổ lấy ra nhưng thầy vẫn từ chối. “Tôi ước mơ sẽ có một dịp nào đó được đến Trung tâm Việt Nam học ở Hoa Kỳ và tôi muốn giới thiệu mình là một cựu chiến binh và trong người của tôi có một viên bi của Hoa Kỳ” - thầy Hồng tự hào. Dù hiện tại ước mơ vẫn còn dang dở nhưng với PGS.TS. Hà Minh Hồng, đó lại là một kỷ niệm về một cuộc chiến mà không mấy ai có được.

Là một người lính Trường Sơn phục vụ vận chuyển quân trang, với TS. Nguyễn Đình Thống, kỷ niệm về đạn bom thì ít nhưng gian nan, thiếu thốn thì nhiều. Những người lính trẻ Trường Sơn thời ấy đã chia sẻ với nhau những bức thư gửi từ hậu phương, thậm chí chỉ có một điếu thuốc cũng chuyền tay nhau hút. Thú vui lúc ấy là những lần đổi được một cái áo mới, đôi giày mới khi quân đóng ở gần bản người Cơ Tu. Thầy Thống hồi tưởng lại: “Vui nhất là khi đổi được một bó rau lang mà cả đại đội chẳng dám ăn nhiều vì sợ hết. Sau này vào những lúc khó khăn, chúng tôi vẫn thường nhớ về những ngày thiếu thốn gian khổ khi xưa để thấy cái khổ đời thường cũng dễ vượt qua”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn