Những kỷ niệm thời hoa lửa của đồng chí Nguyễn Xuân Lạc
Những kỷ niệm thời hoa lửa của đồng chí Nguyễn Xuân Lạc
Sinh năm 1950, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn, đồng chí Nguyễn Xuân Lạc mang trong mình khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc như bao thanh niên Việt Nam thời bấy giờ. Tháng 5 năm 1971, anh rời quê hương, khoác ba lô lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của E135 – Quân khu 1, bắt đầu những tháng ngày không thể nào quên của tuổi trẻ trong “thời hoa lửa”.
Ngày đầu nhập ngũ, Lạc cùng đồng đội còn bỡ ngỡ trước kỷ luật nghiêm ngặt, những bài tập nặng nề và cuộc sống quân ngũ hoàn toàn khác với chốn làng quê yên bình. Nhưng chỉ sau vài tuần, tất cả đã hòa vào nhịp sống chung: sáng thao trường, chiều huấn luyện, tối học chính trị, luyện điều lệnh. Những bước chân đều tăm tắp, những giọt mồ hôi chảy dài sau lưng áo xanh chính là khởi đầu để tôi luyện ý chí người lính.
Trong ký ức của đồng chí Lạc, những đêm hành quân dã ngoại là kỷ niệm đặc biệt nhất. Trăng xuyên qua tán lá rừng, soi bóng những người lính trẻ hối hả bước đi trong tiếng ve rừng không dứt. Đôi chân tê buốt, vai đau nhức vì ba lô nặng nhưng tiếng cười, câu hát của đồng đội đã xua tan mệt mỏi. Có những hôm trời đổ mưa rừng, tất cả ướt lạnh, nhưng vẫn động viên nhau: “Còn đất nước chưa yên bình thì mình không được phép yếu lòng”.
Là Thượng sĩ trẻ của E135, đồng chí Lạc nhiều lần được giao nhiệm vụ huấn luyện tân binh. Anh nhớ mãi những buổi đứng trên thao trường, giọng khản đặc nhưng ánh mắt đầy tự hào khi thấy lớp lớp chiến sĩ trẻ trưởng thành từng ngày. Với anh, đó là niềm vui lớn nhất – truyền lại nhiệt huyết và bản lĩnh cho thế hệ kế cận.
Những tháng ngày ấy cũng gắn với tình đồng chí, đồng đội sâu nặng. Bát cơm sẻ nửa, tấm áo nhường nhau trong rét buốt, câu chuyện bên bếp lửa đêm khuya đã tạo nên tình cảm keo sơn, bền chặt như máu thịt. Những người lính cùng đồng chí Lạc từng sống chết bên nhau, có người may mắn trở về, có người đã nằm lại giữa rừng sâu. Mỗi khi nhớ lại, trong lòng anh vẫn dâng lên nỗi xúc động xen lẫn tự hào về một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo thời gian, đồng chí Nguyễn Xuân Lạc vẫn không quên những kỷ niệm thời hoa lửa – nơi đã rèn giũa anh thành người chiến sĩ kiên trung của E135 – QK1. Đó là quãng đời thanh xuân đẹp nhất, thiêng liêng nhất. Anh luôn tự hào vì đã sống và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc trong những năm tháng gian lao nhưng hào hùng của dân tộc.



