chuongxedap Đại tá  Bài viết: 13633  | 
| Re: Những kỷ niệm về công tác cán bộ« Trả lời #3 vào lúc: 09 Tháng Mười, 2022, 04:16:49 pm » |
Ví dụ:
Khi kết thúc cuộc kháng chiến chống Pháp cả nước có khoảng hai chục vạn quân, trong đó có 3 vạn cán bộ (tỷ lệ 15 - 16%) chủ yếu là bộ binh. Thực hiện nhiệm vụ chiến lược của Đảng cải tạo và xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc, chủ trương giảm 8 vạn quân. Theo chủ trương của Đảng và Nhà nước, quân đội đã cho chuyển ngành một số cán bộ và đơn vị ra các cơ quan dân chính đảng, công nông trường... một số phục viên về địa phương. Đảm bảo giữ lại lực lượng nòng cốt đồng thời tuyển lựa đưa đi đào tạo ở các hệ thống nhà trường cả trong và ngoài nước, cho nên khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh xâm lược, ta phải tổng động viên... Do có sự tính toán chuẩn bị, chỉ sau vài năm đã phát triển quân số lên một triệu, đồng thời đội ngũ cán bộ đã phát triển lên trên 20 vạn bao gồm cán bộ lãnh đạo, cán bộ chỉ huy, cán bộ kỹ thuật, cán bộ hậu cần... của các quân binh chủng hiện đại. Công tác cán bộ của chúng ta đã đáp ứng sự phát triển mau lẹ, có một đội ngũ cán bộ tin cậy có năng lực đảm nhận nhiệm vụ. Những lúc sóng gió quyết liệt nhất, ở những nơi gian khổ ác liệt nhất, những cán bộ của chúng ta vẫn vững vàng và hoàn thành nhiệm vụ (trừ một số cá biệt đảo ngũ, bỏ nhiệm vụ, đầu hàng giặc).
Nhưng qua thực tiễn công tác, chúng ta cũng thấy có biểu hiện không xuất phát từ yêu cầu nhiệm vụ và tình hình thực tế cùa cách mạng, không nắm vững đường lối công tác cán bộ của Đảng, không nắm vững nguyên tắc tổ chức và lãnh đạo công tác cán bộ, do đó đã có nhận thức và phát biểu không đúng, đã làm không đúng nghị quyết, chỉ thị, đường lối, chính sách cán bộ của Đảng, thậm chí còn xuyên tạc sự thật, phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng, của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng và phủ nhận cả thành tích trong việc xây dựng đội ngũ cán bộ của chúng ta. Họ kích động oán trách đường lối công tác cán bộ, oán trách cơ quan, oán trách cá nhân này, cá nhân khác. Không hiểu họ vô tình hay cố ý nhằm xóa bỏ nguyên tắc tổ chức, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng của tập thể cấp ủy.
Ví dụ: Thực hiện chủ trương của Quân ủy đào tạo cấp tốc để đáp ứng việc phát triển xây dựng lực lượng nhanh, đảm bảo nhiệm vụ chiển đấu trên các mặt trận, thì cho rằng đào tạo không cơ bản, chắp vá... Việc đề bạt thì hiểu không đầy đủ về tiêu chuẩn đức, tài, nhu cầu, không chấp nhận trong thực tế chiến đấu có người một năm lên 2-3 cấp và ngược lại có người không đủ tiêu chuẩn, không có nhu cầu phải kéo dài 5-7 năm mới lên một cấp... Từ những nghị quyết, chỉ thị, quyết định của cấp ủy và thực tế chiến đấu yêu cầu như vậy, họ cho rằng cơ quan cán bộ làm không đúng Luật sĩ quan, phê phán chụp mũ cá nhân những đồng chí phụ trách công tác cán bộ...
Chúng ta đều nhớ nguyên tắc tổ chức lãnh đạo của Đảng về công tác cán bộ. Đảng định ra đường lối, chính sách, mục đích, nội dung tiêu chuẩn, yêu cầu số lượng, tỷ lệ số lượng từng cấp, từng ngành và cho từng thời kỳ, giai đoạn cách mạng, từng lĩnh vực hoạt động, v.v...
Việc đề bạt bổ nhiệm chức vụ, thăng cấp quân hàm là xuất phát từ đức, tài của cán bộ và nhu cầu của tổ chức để bảo đảm thực hiện nhiệm vụ chiến đấu và xây dựng. Đồng thời định rõ trách nhiệm tổ chức thực hiện nhiệm vụ quan trọng này là do tập thể cấp ủy quyết định về công tác cán bộ, chính quyền thể chế hóa thực hiện, có phân công phân cấp quản lý cán bộ rất cụ thể.
Sau khi đã có nghị quyết của Trung ương, của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, nghị quyết của các cấp ủy, để thể chế hóa về chính quyền thì Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Quốc phòng, thủ trưởng quân khu, quân đoàn, quân binh chủng, mặt trận... Thủ trưởng Tổng cục thuộc Bộ Quốc phòng ra quyết định thi hành. Đó không phải là do cá nhân quyết định hay cơ quan giúp việc quyết định, hoặc do đồng chí phụ trách Tổng cục Chính trị quyết định mọi vấn đề về công tác cán bộ. Tổng cục Chính trị không phải là cấp ủy và lại càng không phải là cấp ủy cao nhất của Đảng trong quân đội, chỉ là cơ quan giúp việc Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc phòng, không phải là cơ quan chỉ huy, lãnh đạo công tác cán bộ thay cho Đảng và Nhà nước được. Cơ quan cán bộ chỉ là cơ quan chuẩn bị giúp cấp ủy, thủ trưởng xét quyết định rồi phổ biến thực hiện. Tuyệt nhiên không có một cá nhân hay cơ quan nào có quyền quyết định về công tác cán bộ cả.
Trong công tác cán bộ nếu không nắm vững phương hướng nhiệm vụ, yêu cầu mục đích xây dựng đội ngũ cán bộ, không nắm vững nguyên tắc quản lý cán bộ, không quán triệt tiêu chuẩn đức, tài và nhu cầu mà chỉ lấy căn cứ duy nhất là quân hàm, tiền lương làm nội dung chính mà cứ "đến hẹn lại lên" thì đó là sai lầm.
Tất cả chúng ta ai cũng biết, cũng nhớ, trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp gần 10 năm, lúc đó ta không có chế độ tiền lương, cũng gần như không có quân hàm, chúng ta chỉ hưởng sinh hoạt phí và chỉ có một số rất ít được phong quân hàm để làm công tác đối ngoại. Thực tế ta vẫn chiến thắng giặc Pháp được mệnh danh đạo quân mạnh nhất của đế quốc. Trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước kéo dài từ năm 1954 đến năm 1975 ta chỉ mới có một nửa nước được giải phóng, đất nước tạm chia cắt làm hai miền, do đó đặc điểm của hai miền có khác nhau, có hai chế độ xã hội khác nhau, hai chính quyền, hai nhiệm vụ chiến lược khác nhau.
Ở miền Bắc có điều kiện xây dựng quân đội chính quy, có Luật nghĩa vụ quân sự, Luật sĩ quan, có chế độ quân hàm (từ cuối năm 1958), có chế độ tiền lương (năm 1960). Trong Luật sĩ quan có quy định niên hạn tối thiểu để xét việc thăng quân hàm cho mỗi cấp, khi đã đủ niên hạn để xét nhưng chưa đủ tiêu chuẩn và điều kiện để được thăng cấp thì có thể được kéo dài niên hạn, từ 1-3 năm, sau đó vẫn không đủ thì sẽ chuyển sang ngạch dự bị. Thực tế chế độ đó cũng chỉ thực hiện được 5-6 năm thì giặc Mỹ mở rộng chiến tranh ra cả nước, chúng ta phải tổng động viên thực hiện chính sách thời chiến, động viên tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược, giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc. Tạm thời ngừng không thực hiện theo Luật nghĩa vụ quân sự, Luật sĩ quan trong một thời gian và ngay trong luật họ hiểu cũng không đầy đủ - đến niên hạn nhưng còn phải xét tiêu chuẩn - không phải cứ đến niên hạn thì lên ngay. Chúng ta đã chấp hành đúng nghị quyết và đúng luật trong điều kiện đó.
Đảng ta yêu cầu cán bộ, chiến sĩ ở miền Bắc vào hoạt động ở miền Nam thì phải cùng ăn, cùng ở, cùng chiến đấu, cùng hưởng chế độ sinh hoạt phí như chiến sĩ quân giải phóng không có quân hàm, không có lương. Nhưng để bảo đảm cho gia đình ở miền Bắc ổn định đời sống và động viên anh em yên tâm đi chiến đấu, Đảng và Nhà nước có chính sách ưu tiên sắp xếp công ăn việc làm cho vợ con, trợ cấp tiền đi B cho gia đình, những đồng chí là sĩ quan, có lương đi vào miền Nam chiến đấu lúc đó cũng hưởng chế độ thống nhất như vậy. Số tiền lương được hưởng trích một phần cho cá nhân, còn lại Nhà nước cấp phát cả cho gia đình. Các đồng chí là người miền Nam ra tập kết nay được điều động trở về chiến đấu, hoạt động ở miền Nam, nếu không có cha mẹ, vợ con ở miền Bắc thì vào miền Nam chiến đấu cũng hưởng chế độ sinh hoạt phí. Không có nghị quyết, chỉ thị nào xác định số anh em đó là diện "B trọc", nói "B trọc" như vậy là không hiểu về chính sách, về tình cảm, về ý nghĩa chính trị và trong thực tế có hàng chục vạn cán bộ chiến sĩ miền Nam tình nguyện tham gia lực lượng vũ trang cách mạng chiến đấu, có nhiều đồng chí được bố trí ở lại không đi ra Bắc tập kết, hoạt động bí mật liên tục đến ngày giải phóng không có tiền lương, không có quân hàm, gia đình cũng không có điều kiện để được hưởng chính sách trợ cấp B như ở miền Bắc nhưng anh chị em vẫn kiên cường bám trụ, anh dũng chiến đấu và đã lập những chiến công tuyệt vời, cùng quân dân cả nước đánh thắng giặc Mỹ, giải phóng quê hương, thống nhất Tổ quốc, coi thắng lợi đó là quyền lợi, là động lực cao nhất đối với anh chị em sẵn sàng xả thân cứu nước. Thực tế là như vậy, mục đích, nội dung, đối tượng về chính sách đi B rất rõ ràng như vậy.
Thưa các đồng chí!
Hôm nay có điều kiện ôn lại lịch sử, chúng ta điểm lại sơ lược những vấn đề rất cơ bản về nguyên tắc tổ chức lãnh đạo xây dựng và phân công phân cấp quản lý, sử dụng đội ngũ cán bộ của Đảng trong quân đội. Từ khi là Phòng Cán bộ, hay Cục Cán bộ hoặc Tổng cục Cán bộ trước đây và Cục Cán bộ hiện nay, Đảng ta vẫn thực hiện nhất quán nguyên tắc ấy.
Tình hình thực tế là như vậy, nếu ai nghĩ và cho công tác cán bộ là do một cơ quan hay một cá nhân nào đó quyết định là sai lầm, là phủ nhân sự lãnh đạo của Đảng.
Với chức năng là cơ quan chuyên trách giúp Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc phòng, chúng ta thấy cần có sự nghiên cứu tổng hợp tất cả các thời kỳ, các giai đoạn, các chiến trường khác nhau, vì mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn, mỗi chiến trường có yêu cầu về chính trị khác nhau, có tính lịch sử riêng của nó. Vì vậy mà công tác cán bộ, chính sách cán bộ của từng thời kỳ, giai đoạn đó không hoàn toàn giống nhau, không có điều kiện để thực hiện như nhau, đó là vấn đề lịch sử ta phải khẳng định. Các đồng chí chúng ta có mặt ở đây cũng có đủ các thế hệ của các thời kỳ là những nhân chứng, những tài liệu sống hiểu khá sâu sắc các vấn đề, không thể quên hết được, chúng ta có trách nhiệm phải nói lại để thế hệ sau hiểu rõ.
Tôi đề nghị có tổ chức chỉ đạo tập hợp tất cả các văn bản nghị quyết, chỉ thị… nói về vấn đề cán bộ và chủ trương chính sách đối với cán bộ trong các thời kỳ để cùng nhau nghiên cứu xác định những vấn đề thành công, thắng lợi của công tác cán bộ, đồng thời cũng xem xét kỹ những chủ trương chính sách không đúng, không còn phù hợp, cần thay đổi bổ sung, trên cơ sở đó thống nhất báo cáo với Đảng, với Nhà nước xem xét giải quyết và giải thích cho rõ ràng. Nếu để chậm trễ sẽ ảnh hưởng đến công tác cán bộ sau này, chúng ta không để lại được kinh nghiệm cho thế hệ sau. Tôi tin rằng chúng ta làm được, bây giờ làm vẫn không muộn, chắc chắn các đồng chí chỉ huy Cục Cán bộ đứng ra làm, chúng ta làm được.
Hôm nay là ngày vui gặp mặt rất có ý nghĩa. Ôn lại truyền thống, chúng ta tự hào về những cống hiến của chúng ta, đồng thời cũng thấy rõ trách nhiệm phải đóng góp cho thế hệ tiếp theo làm tốt hơn. Đó là vài suy nghĩ tâm sự của tôi với các đồng chí.
Cuối cùng, một lần nữa xin chúc sức khỏe tất cả các đồng chí và cảm ơn các đồng chí lãnh đạo Cục Cán bộ. |