Bài viết

Những "Kỹ Sư" Chân Đất Giữa Rừng Sâu

An Giang22/05/2026Đoàn trường THPT Dương Đông (Đoàn trường THPT Dương Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến khu Phú Quốc, năm 1963. Giai đoạn này, quân dân ta đối mặt với tình trạng thiếu hụt vũ khí trầm trọng. Trước nhu cầu cấp bách của tiền tuyến, Công binh xưởng huyện Phú Quốc (mật danh là Colt 10) đã được thành lập tại một khu rừng rậm rạp, biệt lập để tự chế tạo vũ khí đánh giặc.

Giữa những tán cây cổ thụ âm u của rừng già Phú Quốc, có một âm thanh rất lạ vang lên đều đặn mỗi ngày: tiếng búa gõ vào sắt thép hòa cùng tiếng xì xào của những lò đúc thủ công. Đó là nơi làm việc của những người lính thợ thuộc tổ công binh do các anh Ba Kim, Hai Nguyễn chỉ huy. Điều kiện làm việc ở đây khắc nghiệt đến mức khó tin: không máy móc hiện đại, không điện năng, tất cả chỉ dựa vào đôi bàn tay và khối óc mưu trí.

Cái khó nhất lúc bấy giờ là nguyên liệu. Trong khi kẻ thù được trang bị tận răng, thì những "kỹ sư" chân đất của ta phải đi nhặt nhạnh từng mảnh xác máy bay, từng vỏ đạn pháo của địch để đem về "nấu" lại. Nguy hiểm nhất chính là việc khai thác thuốc nổ từ những quả bom "lép" (bom chưa nổ) của địch. Chỉ cần một sai sót nhỏ, một tia lửa tình cờ hay một nhát đục không chuẩn xác, cả xưởng sẽ tan tành trong tích tắc. Thế nhưng, anh Ba Kim và đồng đội vẫn bình thản làm việc, đôi tay họ chai sần vì sắt thép nhưng vô cùng khéo léo khi tháo kíp nổ hay nhồi thuốc vào vỏ mìn tự chế.

Từ cái xưởng thô sơ ấy, những quả mìn định hướng, lựu đạn chày và cả súng ngựa trời lần lượt ra đời. Có những đêm, các anh phải thức trắng bên lò đúc đỏ lửa, mồ hôi trộn lẫn bụi than đen nhẻm nhưng ánh mắt vẫn rạng ngời khi một lô hàng mới được hoàn thành để kịp chuyển cho bộ đội đi đánh đồn. Vũ khí "Made in Phú Quốc" tuy hình thức thô sơ nhưng có sức công phá khiến quân địch phải khiếp vía mỗi khi bước chân vào vùng căn cứ. Những quả mìn tự tạo này đã góp phần bẻ gãy nhiều cuộc càn quét, bảo vệ an toàn cho cơ quan đầu não của huyện đảo.

Câu chuyện về xưởng vũ khí Colt 10 là bài học lớn về tinh thần tự lực cánh sinh và sự sáng tạo không giới hạn. Nó chứng minh rằng khi lòng yêu nước đủ lớn, con người ta có thể biến những điều không thể thành có thể, dùng chính vũ khí của kẻ thù để đánh lại kẻ thù.

Đối với thế hệ trẻ và học sinh hôm nay, hình ảnh những người chiến sĩ công binh tay không tháo bom, đúc súng giữa rừng sâu là lời nhắc nhở về giá trị của sự học hỏi và lao động bền bỉ. "Độ nóng" của câu chuyện này nằm ở ý chí vượt khó, không chịu khuất phục trước hoàn cảnh. Các em hãy soi mình vào tấm gương của những "kỹ sư" chân đất năm xưa để thấy rằng: không có khó khăn nào là không thể vượt qua nếu chúng ta có đủ đam mê, lòng quyết tâm và tinh thần cống hiến cho tổ quốc. Sự sáng tạo chính là vũ khí mạnh nhất của mỗi con người trong bất kỳ thời đại nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những "Kỹ Sư" Chân Đất Giữa Rừng Sâu | Câu chuyện thời hoa lửa