Nhưng ký ức
Trong những năm tháng chiến tranh, có một tuyến đường ven núi luôn bị bom đánh phá ác liệt. Đó là con đường tiếp tế quan trọng, nơi từng đoàn xe phải vượt qua để đưa lương thực, đạn dược ra mặt trận. Giữa mưa bom bão đạn, những thanh niên xung phong vẫn ngày đêm bám trụ, giữ cho con đường không bao giờ bị gián đoạn quá lâu. Trong đội có Thuận – một chàng trai trầm tính, ít nói nhưng rất kiên định. Thuận không thích nói về mình, chỉ lặng lẽ làm việc, coi mỗi lần san lấp hố bom là một lần giữ sự sống cho đồng đội ngoài chiến trường. Một hôm, sau một trận không kích dữ dội, cả đoạn đường dài bị cày nát. Đất đá sạt xuống, cây cối đổ ngổn ngang. Khi mọi người đang khẩn trương khắc phục, thì phát hiện có một hố bom lớn nằm ngay sát điểm cua nguy hiểm, rất dễ gây tai nạn cho xe vận tải. Không chần chừ, Thuận nhận nhiệm vụ cảnh giới và hướng dẫn xe đi vòng qua khu vực nguy hiểm. Trời tối dần, mưa bắt đầu nặng hạt, tầm nhìn bị hạn chế. Nhưng Thuận vẫn đứng đó, giơ cao đèn tín hiệu, từng bước chỉ dẫn cho đoàn xe vượt qua an toàn. Có lúc gió mạnh đến mức tưởng chừng không thể đứng vững, nhưng Thuận vẫn không rời vị trí. Chỉ đến khi chiếc xe cuối cùng qua khỏi đoạn đường, cậu mới lặng lẽ ngồi xuống bên vệ đường, thở phào nhẹ nhõm. Sau này, khi nhắc lại, đồng đội vẫn nói rằng chính những người như Thuận đã “giữ mạch sống” cho chiến trường. Không phải bằng những chiến công vang dội, mà bằng sự kiên trì, trách nhiệm và lòng dũng cảm thầm lặng. Chiến tranh qua đi, con đường năm xưa đã được mở rộng, xe cộ đi lại tấp nập. Nhưng ký ức về những “bông hoa lửa” như Thuận vẫn còn nguyên giá trị – những con người đã sống và cháy hết mình cho một thời không thể nào quên.



