Những ký ức bất khuất của du kích Tân Hòa trong kháng chiến chống Mỹ
Khi đọc xong bài viết về chuyến trở lại quê hương của Đại tá Di Thiện Tích và câu chuyện chiến đấu anh dũng của lực lượng du kích xã Tân Hòa, huyện Tiểu Cần, tôi thực sự xúc động. Những trang viết như mở ra trước mắt tôi một vùng quê Trà Vinh thanh bình, xanh mướt, nơi từng hứng chịu bao đau thương trong chiến tranh nhưng vẫn lưu giữ sự mộc mạc, nghĩa tình của con người miền sông nước. Điều khiến tôi ấn tượng nhất chính là tình cảm gắn bó giữa Đảng, chính quyền và bà con nơi đây. Không có khoảng
Câu chuyện về trận đánh ác liệt tháng 10/1966 làm tôi lặng đi. Năm chiến sĩ du kích Tân Hòa – Lâm Văn Đặng, Ngô Văn Chín, Phan Văn Kiểng, Lâm Văn Ven và Trịnh Văn Oai – những người ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, đối mặt kẻ thù bằng tinh thần “một tấc không đi, một ly không rời”. Sự hy sinh bi tráng, đặc biệt là cảnh kẻ thù man rợ chặt đầu các anh, khiến người đọc như tôi không thể cầm lòng.
Tôi hình dung người cha già Lâm Văn Huệ run run kể lại chuyện cũ, đôi mắt đỏ hoe vì nhớ con. Hình ảnh ấy làm tôi càng thấm thía cái giá của độc lập, tự do; chiến thắng không chỉ được đánh đổi bằng máu, mà còn bằng nỗi đau kéo dài cả đời của những người ở lại.
Hôm nay, năm liệt sĩ đã yên nghỉ trong nghĩa trang huyện, bên dòng chữ “Tổ quốc ghi công”. Nhưng qua từng dòng bài báo, tôi hiểu rằng trong lòng người dân Tân Hòa, nỗi đau và niềm tự hào về các anh vẫn còn nguyên vẹn.
Là một độc giả, tôi cảm nhận sâu sắc lòng biết ơn đối với thế hệ đi trước. Câu chuyện hơn nửa thế kỷ qua không chỉ là lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng hòa bình, sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đã ngã xuống.
Nguồn : qdnd.vn



