Cựu chiến binh

NHỮNG KÝ ỨC CÒN MÃI: HÀNH TRÌNH CỦA MỘT CỰU CHIẾN BINH

Bài viết ghi lại câu chuyện của ông Nguyễn Văn Hùng – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Qua những ký ức của ông, người đọc hiểu rõ hơn về cuộc sống gian khổ nơi chiến trường, tinh thần chiến đấu kiên cường và những hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước.

Thái Nguyên13/04/2026Trần Tuấn Vỹ (Khoa Cơ khí - Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là một trong những giai đoạn hào hùng nhưng cũng đầy mất mát. Những câu chuyện từ các nhân chứng lịch sử không chỉ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về quá khứ mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình hôm nay. Trong một lần về quê, tôi có dịp gặp gỡ và trò chuyện với ông Nguyễn Văn Hùng – một cựu chiến binh đã từng trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng khốc liệt ấy.Ông Hùng sinh năm 1952, tại một vùng quê nghèo. Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi kể lại thời điểm đó, ông vẫn nhớ như in cảm xúc của mình: vừa háo hức, vừa lo lắng. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình đi thôi, không ai tính toán thiệt hơn gì cả,” ông chia sẻ.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Nam. Cuộc sống nơi đây vô cùng gian khổ: thiếu thốn lương thực, thuốc men, điều kiện sinh hoạt khó khăn, lại luôn phải đối mặt với bom đạn. Ông kể rằng có những ngày phải hành quân liên tục trong rừng sâu, ăn uống kham khổ, ngủ tạm dưới những tán cây. Nhưng vượt lên tất cả, tinh thần đồng đội chính là nguồn động lực lớn nhất giúp họ tiếp tục chiến đấu.Một trong những kỷ niệm mà ông nhớ nhất là một trận đánh lớn vào năm 1972. Khi đó, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ tấn công vào một cứ điểm quan trọng. Trận chiến diễn ra ác liệt, nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống. Giọng ông chùng lại khi nhắc đến những người bạn đã hy sinh: “Có những người hôm qua còn ngồi nói chuyện, hôm sau đã không còn nữa… đau lắm, nhưng vẫn phải tiếp tục chiến đấu.”Không chỉ đối mặt với bom đạn, người lính còn phải chiến đấu với bệnh tật và sự thiếu thốn. Ông kể rằng có thời điểm đơn vị bị sốt rét rừng hoành hành, nhiều người kiệt sức. Tuy nhiên, không ai bỏ cuộc. Tất cả đều động viên nhau cố gắng vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ.Ngày đất nước thống nhất năm 1975 là khoảnh khắc mà ông không bao giờ quên. “Lúc nghe tin chiến thắng, ai cũng vỡ òa. Bao nhiêu gian khổ, mất mát cuối cùng cũng có ý nghĩa,” ông xúc động nói. Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống lao động bình dị như bao người khác.

Khi được hỏi về những suy nghĩ của mình về thế hệ trẻ ngày nay, ông Hùng chia sẻ rằng ông rất vui khi thấy đất nước ngày càng phát triển. Tuy nhiên, ông cũng mong rằng các bạn trẻ sẽ không quên quá khứ, luôn trân trọng những gì mình đang có. “Hòa bình hôm nay là đánh đổi bằng rất nhiều máu và nước mắt. Các cháu phải cố gắng học tập, làm việc để xây dựng đất nước,” ông nhắn nhủ.Cuộc trò chuyện với ông Hùng đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc sâu sắc. Qua câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ là những con số hay sự kiện khô khan trong sách vở, mà là những ký ức sống động, những câu chuyện đầy cảm xúc của con người thật. Những hy sinh của thế hệ đi trước là nền tảng để chúng ta có được cuộc sống yên bình hôm nay.

Bài viết này không chỉ là một lời tri ân đến những người đã cống hiến cho đất nước, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta cần sống có trách nhiệm hơn với bản thân và xã hội. Là thế hệ trẻ, chúng ta cần học tập, rèn luyện và góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển, xứng đáng với sự hy sinh của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn