Cựu chiến binh

NHỮNG KÝ ỨC KHÔNG PHAI NƠI BIÊN GIỚI (1)

Có những kỷ niệm không ồn ào nhưng theo người lính suốt một đời. Với bác Lê Hữu Trọng, đó là những ngày tháng bình dị nơi biên giới Lạng Sơn. Những ký ức đã trở thành hành trang quý giá khi bác rời quân ngũ trở về quê hương.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến quãng đời quân ngũ, bác Lê Hữu Trọng không chỉ nhớ những đêm canh gác hay những chuyến tuần tra căng thẳng. Điều bác hay kể nhất lại là những kỷ niệm rất đỗi đời thường – những khoảnh khắc ấm áp giữa gian khó, mà theo bác, “cả đời cũng không quên được.”

Những năm 1983–1986, bác là hạ sĩ, chiến sĩ bộ binh làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới tại khu vực Lạng Sơn. Cuộc sống nơi chốt gác thiếu thốn đủ bề, nhưng tình đồng đội thì lúc nào cũng đầy ắp.

Bác kể, có những buổi chiều sau ca trực, cả tổ ngồi quây quần bên bếp lửa nhỏ, hong khô áo quần ướt sương. Một người lấy cây đàn cũ gảy vài câu hát, người khác khe khẽ hát theo.

“Hát không hay đâu, nhưng nghe ấm lòng lắm.” – bác cười hiền.

Có lần, vào dịp Tết, đơn vị không thể về quê. Đêm giao thừa, anh em tự gói mấy chiếc bánh chưng nhỏ bằng gạo nếp gửi từ hậu phương. Không có mâm cao cỗ đầy, chỉ có nồi bánh đặt bên bếp lửa, nhưng ai cũng thấy Tết đến rất gần.

“Lúc chia bánh, mỗi người một miếng, tự nhiên thấy nhớ nhà nhưng không buồn.”

Những kỷ niệm đẹp còn là khi đơn vị giúp đỡ bà con vùng biên. Bác nhớ mãi lần cùng anh em xuống bản giúp dân sửa lại mái nhà bị tốc sau mưa lớn. Người dân mang ra bát nước lá rừng, nắm ngô luộc để cảm ơn.

“Nhận bát nước mà thấy thương dân mình lắm.”

Có những buổi sáng sương tan, đứng trên điểm cao nhìn xuống thung lũng, mây trắng bồng bềnh, bác thấy lòng mình nhẹ lại. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh hay căng thẳng dường như lùi xa.

“Lúc đó chỉ nghĩ, mình đang giữ cho cảnh này được yên.”

Ngày xuất ngũ năm 1986, chia tay đơn vị, bác không cầm được xúc động. Những người lính trẻ năm nào mỗi người một ngả, nhưng những ký ức đẹp vẫn còn nguyên vẹn.

Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống đời thường, bác Lê Hữu Trọng vẫn thường nhắc lại những kỷ niệm ấy bằng sự trân trọng. Với bác, đó là phần ký ức trong trẻo nhất của đời người lính – không phai mờ theo năm tháng, và luôn nhắc nhở bác sống nghĩa tình, trách nhiệm như những ngày còn đứng gác nơi biên cương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn