Bài viết

Những ký ức không thể quên

Phú Thọ14/12/2025Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Văn Trọng, Phó ban liên lạc cựu chiến sĩ Trung đoàn Thông tin 136 Thái Nguyên, trú tại phường Túc Duyên (T.P Thái Nguyên) không giấu nổi xúc động nhớ lại: Khi vào chiến trường, mỗi tổ công tác thường thì 3-4 người, có nhiệm vụ bảo đảm thông tin, liên lạc tuyến dây từ 20-30km và ở độc lập trong rừng sâu của Tây Nguyên. Không phải trực tiếp giáp mặt như ngoài tuyến lửa, nhưng tính mạng luôn bị rình rập bởi những trận tập kích của định hoặc cánh quân Phun-rô. Mùa mưa, có những đêm nằm trong rừng, bất chợt bị tập kích mà không biết đạn bắn từ đâu và không định được đường ẩn nấp. Hàng ngày phải đi nối dây, giấu dây sau khi khắc phục các điểm bị địch đánh phá, đặt mìn. Chính vì vậy, có những lần chúng tôi phải dầm lương khô ăn vội để đi làm nhiệm vụ, rồi cũng có đồng đội đã mãi mãi không trở về. Ông nhớ lại: Tháng 7-1976, Tây Nguyên đang mùa mưa, đơn vị cử thêm một tổ công tác đi tăng cường ở Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk làm nhiệm vụ khắc phục sự cố và phát tuyến. Sau khi hoàn thành công việc, cả hai tổ cùng ăn bữa tối rồi chia tay, để lại 3 chiến sĩ làm nhiệm vụ. Vừa rời khỏi lán được gần tiếng đồng hồ, bỗng dưng trong đêm mưa, súng cối nã ào ào về phía lán. Mỗi người bạt một ngả chìm ngập trong mưa rừng và đêm tối. Sáng hôm sau trở lại thì tất cả đã thành bãi đất cháy xém nham nhở với gần 100 hố đạn cày xới.

Ông lặng đi trong giây lát rồi rưng rưng kể: “Tôi vô thức đi đào bới khắp nơi rồi gục xuống bên những người anh em, đó là liệt sĩ Nguyễn Văn Thực, trú tại phường Cam Giá và Nguyễn Thái Hà trú tại phường Trưng Vương”. Bấy giờ kẻ thù là những tên tàn quân Ngụy, những phiến quân Phun-rô, hàng ngày chúng vẫn đội lốt dân thường rình rập bộ đội, phá hệ thống thông tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những ký ức không thể quên | Câu chuyện thời hoa lửa