Cựu chiến binh

NHỮNG KÝ ỨC RỰC LỬA VÀ TRẬN ĐÁNH KHÔNG THỂ NÀO QUÊN NƠI BIÊN GIỚI

Trực tiếp cầm súng tại Mặt trận 479, cựu chiến binh Phạm Văn Khuyên đã đi qua những trận chiến khốc liệt nhất nơi lằn ranh sinh tử, tiêu biểu là trận đánh Hồ Ampin ngày 8/1/1985 dữ dội. Giữa làn đạn phục kích xé trời khiến xe tăng ta bị bắn cháy và nhiều đồng đội ngã xuống, người lính y tá trẻ khi ấy đã bất chấp hiểm nguy, băng mình qua khói lửa để cấp cứu và giành giật từng sự sống. Dù đối mặt với "biển vũng lầy" Ca-mê-lai đầy cạm bẫy hay những lần xe tăng trúng mìn, ông vẫn kiên cường giữ vững ý chí chiến đấu. Những ký ức rực lửa và hình ảnh chuyến máy bay vội vã đón thương binh, tử sĩ năm ấy đã trở thành động lực lớn lao để ông trở về thầm lặng cống hiến suốt 26 năm y tế bản làng.

Thanh Hóa17/09/2026Xã Tam Thanh (Xã Tam Thanh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không bị bụi thời gian bôi xóa, mà ngược lại, càng lùi xa lại càng vẹn nguyên trong tâm khảm. Đối với cựu chiến binh Phạm Văn Khuyên (bản Na Ấu, xã Tam Thanh, Thanh Hóa), những năm tháng trực tiếp cầm súng và làm nhiệm vụ y tá tại Mặt trận 479 trên đất bạn Campuchia chính là một khoảng đời rực lửa như thế – nơi ông đã đi qua những trận đánh khốc liệt nhất, đối mặt với hiểm nguy để giành giật sự sống cho đồng đội.

Giữa làn mưa bom bão đạn ở Hồ Ampin

Trong suốt cuộc đời binh nghiệp của mình, bác Khuyên chia sẻ có một ký ức ác liệt mà mỗi khi nhắm mắt lại, tiếng gầm rú của động cơ và mùi thuốc súng như vẫn còn văng vẳng: Trận chiến ngày 8/1/1985 tại Hồ Ampin.

Khi đó, bác Khuyên đang phục vụ tại Đại đội Công binh 415 Tăng thiết giáp, phối hợp chiến đấu cùng Trung đoàn 8 trong chiến dịch mùa khô truy quét tàn quân địch. Trận đánh diễn ra vô cùng dữ dội và bất ngờ khi đơn vị xe tăng của ta bị địch phục kích. Tiếng đạn b40, b41 nổ xé trời, khói đen bao trùm cả một vùng trận địa. Ngay trước mắt ông, một chiếc xe tăng của quân ta bị bắn cháy dữ dội, một chiếc khác bị trúng đạn hư hỏng nặng, quân mình chịu thiệt hại rất lớn.

Giữa làn đạn dày đặc và ranh giới mong manh của sự sống - cái chết, người lính trẻ Phạm Văn Khuyên không một chút do dự. Với vai trò là một y tá chiến trường, ông vừa ôm súng đánh trả địch, vừa băng mình qua những hố bom, bò sát mặt đất để tiếp cận các chiếc xe tăng bị cháy. Đôi tay ông nhanh nhẹn băng bó vết thương, xốc những người đồng đội máu loang lổ trên áo lên vai để kéo về tuyến sau. Cuộc giằng co đẫm máu kéo dài suốt nhiều ngày đêm nghẹt thở. Cho đến khi ta giành được chiến thắng, hình ảnh chiếc máy bay trực thăng đáp xuống chiến trường lộng gió, vội vã đón từng tốp thương binh và tử sĩ về nước đã trở thành vết sẹo hằn sâu vào tâm khảm ông suốt đời.

Đối mặt với "biển vũng lầy" Ca-mê-lai

Ngay sau trận đánh kinh hoàng tại Hồ Ampin, tháng 2/1985, bác Khuyên cùng đơn vị tiếp tục tiến quân vào tỉnh Nông-chan và cao điểm Ca-mê-lai. Nơi đây được mệnh danh là "biển vũng lầy", một vùng đất chết đúng nghĩa với địa hình hiểm trở và trận địa mìn dày đặc do địch gài sẵn.

Kỷ niệm đối mặt với tử thần một lần nữa lặp lại khi chiếc xe tăng bọc thép chở đơn vị của ông đang tiến lên thì dính phải mìn. Tiếng nổ lớn hất văng mọi thứ, xích xe tăng đứt gãy, chiếc xe khựng lại giữa vùng nguy hiểm. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, việc sửa chữa hay quay đầu đều đối mặt với nguy cơ bị địch phục kích tiêu diệt hoàn toàn. Bằng bản lĩnh kiên cường của người lính công binh xe tăng và sự mưu trí, bác Khuyên cùng các đồng đội đã phối hợp bảo vệ xe, khắc phục sự cố để đưa toàn đội quay lại tuyến an toàn. Đi qua những trận chiến mà máu của đồng đội đã đổ xuống, ông càng trân trọng hơn giá trị của hai chữ "bình yên".

Người lính y tá giữ bình yên cho bản làng

Cuối năm 1985, bác Khuyên hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quốc tế và phục viên trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa hơn 40 năm, nhưng tác phong dũng cảm và tấm lòng người lính y tá năm xưa vẫn vẹn nguyên.

Mang theo những kiến thức y học được tôi luyện từ máu và lửa ở Bệnh viện 7E chiến trường năm xưa, ông tự nguyện đảm nhận công tác y tế thôn bản tại Na Ấu suốt 26 năm ròng rã. Bản làng vùng cao Thanh Hóa giờ đây không còn tiếng bom đạn, chỉ có tiếng bước chân lặng lẽ của bác Khuyên đi từng nhà, phát từng viên thuốc cho dân bản khi ốm đau. Những ký ức khốc liệt ở Hồ Ampin, Ca-mê-lai năm xưa đã hóa thành sức mạnh, giúp người cựu chiến binh già tiếp tục cống hiến trọn vẹn phần đời còn lại cho sự bình yên và sức khỏe của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG KÝ ỨC RỰC LỬA VÀ TRẬN ĐÁNH KHÔNG THỂ NÀO QUÊN NƠI BIÊN GIỚI | Câu chuyện thời hoa lửa