Những ký ức thời hoa lửa ở Ngã ba Đồng Lộc - NĐC
Tôi là một cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn qua Hà Tĩnh. Những năm tháng ấy được gọi là thời hoa lửa vì bom đạn chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt. Mỗi ngày, chúng tôi phải đối mặt với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Đất trời rung chuyển bởi những trận bom dội xuống liên tiếp không ngừng.
Tôi là một cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn qua Hà Tĩnh.
Những năm tháng ấy được gọi là thời hoa lửa vì bom đạn chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt.
Mỗi ngày, chúng tôi phải đối mặt với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.
Đất trời rung chuyển bởi những trận bom dội xuống liên tiếp không ngừng.
Nhiệm vụ của chúng tôi là san lấp hố bom, giữ cho con đường luôn thông suốt.
Có những đêm, vừa sửa xong đường thì sáng hôm sau lại bị phá hủy.
Dù vất vả, không ai trong chúng tôi nản lòng hay lùi bước.
Tôi vẫn nhớ rõ những đồng đội trẻ tuổi, có người mới mười tám đôi mươi.
Họ làm việc trong bom đạn nhưng vẫn luôn giữ nụ cười lạc quan.
Ở Ngã ba Đồng Lộc, nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Sự hy sinh ấy khiến chúng tôi càng quyết tâm bám trụ mặt đường.
Người dân Hà Tĩnh khi ấy cũng góp sức hết mình cho kháng chiến.
Họ đào hầm, che chở bộ đội và thanh niên xung phong qua những trận bom.
Có những bữa cơm chỉ toàn khoai sắn nhưng ai cũng chia sẻ cho nhau.
Chúng tôi coi nhau như một gia đình giữa thời chiến khốc liệt.
Dù gian khổ, tình người vẫn luôn ấm áp giữa khói lửa chiến tranh.
Mỗi con đường, mỗi hố bom đều in dấu mồ hôi và máu của đồng đội.
Bây giờ nhìn lại, tôi vẫn không thể quên những ngày tháng ấy.
Thời hoa lửa đã qua nhưng ký ức thì còn mãi trong tim tôi.
Đó là minh chứng cho lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của người Hà Tĩnh.
Chúng tôi đã sống và chiến đấu để giữ lấy hòa bình hôm nay.



