Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những ký ức về cao điểm 685 và những đồng đội đã hy sinh

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quân ngũ, CCB Hoàng Văn Lâm trở về quê hương Tuyên Quang, tiếp tục cuộc sống đời thường. Những năm tháng quân ngũ trở thành hành trang quý giá để ông giáo dục con cháu về lòng yêu nước, truyền thống cách mạng và trách nhiệm với quê hương.

Tuyên Quang21/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính Tày trên cao điểm 685

CCB Hoàng Văn Lắm, dân tộc Tày, sinh năm 1959, quê tại huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang. Tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng chiến tranh biên giới phía Bắc, khi Tổ quốc đứng trước những thử thách khốc liệt. Trong ký ức của người cựu binh, những ngày chiến đấu tại cao điểm 685, mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang vẫn là một phần ký ức không thể phai mờ.

Năm 1978, khi vừa bước vào tuổi đôi mươi, chàng trai người Tày Hoàng Văn Lâm lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh thuộc Quân đoàn 2, làm nhiệm vụ chiến đấu tại mặt trận biên giới phía Bắc. Đầu năm 1984, đơn vị ông được điều động lên mặt trận Vị Xuyên, nơi cuộc chiến diễn ra đặc biệt ác liệt.

Trong những ngày tháng ấy, cao điểm 685 là một trong những khu vực chiến đấu vô cùng khốc liệt. Địa hình núi đá hiểm trở, những mỏm đá dựng đứng, đường hào chật hẹp và thường xuyên bị pháo kích. Mỗi mét đất trên cao điểm đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả sự hy sinh của những người lính.

Ông Lắm kể rằng, những người lính ngày ấy sống giữa tiếng pháo gần như không dứt. Ban ngày quan sát trận địa, củng cố công sự; ban đêm tranh thủ tiếp tế đạn dược, đưa thương binh về phía sau. Có những hôm trời mưa, nước ngấm qua áo quần, đất đá sạt xuống chiến hào, nhưng người lính vẫn phải bám trụ.

Điều khiến ông nhớ nhất không phải là tiếng súng mà là tình đồng đội.

Trong một trận pháo kích dữ dội, một chiến sĩ trong tổ chiến đấu bị thương ngay sát công sự. Giữa lúc đất đá liên tục tung lên, ông Lâm cùng đồng đội đã tìm cách tiếp cận, đưa người bị thương về nơi an toàn. Người lính ấy sau đó được chuyển về tuyến sau. Với ông, đó là một việc bình thường mà bất kỳ người lính nào cũng sẽ làm, bởi trên chiến trường, mỗi người lính đều là người thân của nhau.

Có những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi núi đá Vị Xuyên. Nhiều năm sau trở lại chiến trường xưa, ông Lâm vẫn lặng người trước những quả đồi, khe đá, con đường năm nào. Ông bảo: “Chúng tôi may mắn trở về, còn nhiều đồng đội thì ở lại. Vì vậy, không được phép quên họ.”

Những tháng ngày chiến đấu tại cao điểm 685 đã tôi luyện người thanh niên dân tộc Tày thành một người lính kiên cường. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, ông và đồng đội vẫn giữ vững trận địa, chấp hành nghiêm mệnh lệnh, đoàn kết, thương yêu và hỗ trợ nhau vượt qua hiểm nguy.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quân ngũ, CCB Hoàng Văn Lắm trở về quê hương Tuyên Quang, tiếp tục cuộc sống đời thường. Những năm tháng quân ngũ trở thành hành trang quý giá để ông giáo dục con cháu về lòng yêu nước, truyền thống cách mạng và trách nhiệm với quê hương.

Giờ đây, mái tóc người lính năm xưa đã bạc, nhưng ký ức về cao điểm 685 và những đồng đội đã hy sinh vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi khi nhắc đến Vị Xuyên, ánh mắt ông lại trầm xuống. Đó không chỉ là một địa danh, mà là nơi lưu giữ một phần tuổi trẻ, một phần máu thịt của thế hệ ông.

Câu chuyện của CCB Hoàng Văn Lắm cũng là câu chuyện của biết bao người lính Việt Nam đã từng chiến đấu trên những cao điểm biên giới. Họ đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, trở về đời thường bằng sự giản dị và mang theo trong tim một lời nhắc nhở:

“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao người. Vì thế, thế hệ sau phải biết trân trọng hòa bình và không bao giờ quên những người đã nằm lại vì Tổ quốc.”

Những người lính năm xưa như những bông hoa lửa – đã cháy hết mình trong những năm tháng chiến tranh để hôm nay đất nước được bình yên, quê hương được đổi mới. Dẫu thời gian có trôi qua, ký ức về họ vẫn còn mãi trong lòng đồng đội, gia đình và các thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn