Cựu chiến binh

những ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên như vừa mới hôm qua

Lào Cai20/05/2026Đoàn xã (xã Đông Cuông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng đối với người cựu chiến binh Hoàng Đình Văn (sinh năm 1950), những ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên như vừa mới hôm qua. Nhập ngũ năm 1969 khi vừa tròn 19 tuổi, mang theo bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ hướng về miền Nam ruột thịt, chàng thanh niên Hoàng Đình Văn đã trải qua biết bao gian khổ, hy sinh trên khắp các chiến trường khốc liệt, để rồi ngày giải phóng năm 1975, ông rời tay súng trở về với cuộc sống đời thường. Trong suốt 6 năm thanh xuân cống hiến cho Tổ quốc ấy, kỷ niệm đáng nhớ nhất, xúc động nhất của ông chính là trận chiến giữ chốt trên cao điểm đầy bom đạn cùng người đồng đội tên Hùng vào mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Mùa hè năm ấy, đơn vị của ông Văn nhận lệnh phải giữ vững một cao điểm chiến lược tại chiến trường Quảng Trị bằng mọi giá để bảo vệ sườn cho cánh quân lớn tiến công. Đạn pháo của địch cày xới mảnh đất này không sót một tấc, khói bom đen kịt cả bầu trời, tiếng nổ chát chúa bên tai không ngớt. Suốt ba ngày đêm liên tục, tiểu đội của ông đánh bật hết đợt tấn công này đến đợt tấn công khác của địch. Đến ngày thứ tư, quân số của đơn vị tổn thất nặng nề, trên chốt chỉ còn lại vỏn vẹn ông Văn và Hùng – người bạn chiến đấu thân thiết cùng quê, người đã chia nhau từng hớp nước, củ sắn lùi suốt dọc đường Trường Sơn.

Lúc ấy, cả hai đều đã mệt lả, toàn thân lấm lem bùn đất và máu, nước uống cũng đã cạn kiệt từ chiều hôm trước. Địch lại bắt đầu mở một đợt tấn công mới, xe tăng và bộ binh của chúng lừng lững tiến lên. Nhìn quân địch đông gấp bội, Hùng quay sang nhìn ông Văn, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt xạm đen vì khói súng, nói lớn để át tiếng pháo: "Văn ơi, nếu trận này tao có mệnh hệ gì, mày nhất định phải sống để về gặp mẹ tao nhé! Tao gửi lại mẹ cho mày!". Ông Văn nghe nghẹn ngào, chỉ kịp hét lên: "Yên tâm, hai đứa mình cùng về!" rồi cả hai cùng siết chặt tay súng, tiếp tục lao vào trận chiến sinh tử.

Ông Văn phụ trách khẩu trung liên, còn Hùng nhanh nhẹn ôm lựu đạn bám sát mép hào, chờ xe tăng địch lọt vào tầm bắn. Giữa làn mưa đạn, một quả pháo tầm xa của địch nổ ngay sát công sự. Sức ép nghẹt thở hất văng ông Văn ra sau, đầu óc choáng váng, tai ù đặc không còn nghe thấy gì. Khi vừa tỉnh tỉnh, cố gượng dậy giữa đống đất đá sạt lở, ông Văn bàng hoàng nhìn thấy Hùng đang nằm bất động, máu thấm đẫm lồng ngực. Quên cả hiểm nguy, ông bò vội đến bên bạn, ôm chầm lấy Hùng. Hùng mở mắt nhìn ông, hơi thở thoi thóp, cố dùng chút sức lực cuối cùng đẩy chiếc bọc nhỏ được gói kỹ bằng mảnh tăng nilon vào tay ông Văn, mấp máy môi không thành tiếng rồi trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay đồng đội.

Nỗi đau thương biến thành lòng căm thù tột độ. Một mình ông Văn, với hai khẩu súng và những quả lựu đạn còn sót lại của Hùng, đã kiên cường chiến đấu như một mãnh hổ, chặn đứng bước tiến của địch cho đến khi lực lượng tiếp viện của ta kịp thời ứng cứu và giữ vững cao điểm.

Hòa bình lập lại năm 1975, ông Văn xuất ngũ trở về quê hương với cơ thể mang đầy thương tích. Việc đầu tiên ông làm là tìm về gia đình của Hùng. Gặp lại người mẹ già tóc bạc phơ đang mòn mỏi ngóng con bên hiên nhà tranh, ông Văn quỳ sụp xuống, bật khóc nức nở. Ông trao lại cho mẹ chiếc bọc nilon năm xưa – bên trong là tấm ảnh gia đình đã ố vàng và cuốn sổ nhật ký thấm máu của Hùng. Kể từ ngày đó, cựu chiến binh Hoàng Đình Văn đã thay người bạn quá cố phụng dưỡng người mẹ già, làm tròn lời hứa thiêng liêng giữa chiến trường khốc liệt. Câu chuyện về tình đồng đội, đồng chí năm ấy mãi là mảnh ký ức thiêng liêng, đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông, một minh chứng cho tình yêu quê hương và tình nghĩa thủy chung của những người lính Bộ đội Cụ Hồ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn