Nhưng ký ức về những trận đánh ác liệt
Nhưng ký ức về những trận đánh ác liệt
Trong màn sương sớm còn vương mùi khói súng trên cánh rừng Campuchia, tiếng nổ chát chúa vang lên xé tan sự tĩnh lặng. Trận đánh hôm ấy diễn ra dữ dội, từng loạt đạn quét qua như thử thách ý chí của những người lính nơi tuyến đầu. Giữa đội hình 5 Trung Thành, bác Mai Ngọc Quang bình tĩnh bám trụ, dáng người rắn rỏi như đã quen với lằn ranh sinh tử.
Bác Quang sinh năm 1948, nhập ngũ năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Gần một thập kỷ trong quân ngũ đã tôi luyện bác thành người lính dày dạn kinh nghiệm, gan góc mà điềm đạm. Với bác, tiếng súng không còn là nỗi sợ, mà là lời nhắc phải giữ vững vị trí, giữ vững niềm tin.
Khi hỏa lực địch bất ngờ tăng cường, cả khu rừng rung chuyển. Bác Quang nhanh chóng chỉ huy tổ chiến đấu tản ra, lợi dụng địa hình để phản kích. Đạn pháo nổ sát công sự, đất đá vùi kín vai áo, nhưng bác vẫn không rời vị trí. Thấy một chiến sĩ trẻ lúng túng giữa làn đạn, bác trườn tới, kéo đồng đội vào hố cá nhân, giọng trầm nhưng dứt khoát: “Bình tĩnh, còn người là còn trận.”
Cuộc giằng co kéo dài đến khi trời ngả chiều. Khi tiếng súng thưa dần, rừng cây chỉ còn lại mùi khét và sự im lặng nặng nề. Bác Quang ngồi tựa súng, ánh mắt mệt mỏi nhưng ánh lên niềm nhẹ nhõm khi đồng đội vẫn đứng vững. Với bác, mỗi lần giữ được đội hình an toàn là một chiến thắng lớn hơn mọi huân chương.
Năm 1976, bác xuất ngũ, khép lại những năm tháng quân ngũ đầy gian lao. Nhưng ký ức về những trận đánh ác liệt trên đất Campuchia, về tình đồng đội sống chết có nhau, vẫn theo bác Mai Ngọc Quang suốt cuộc đời – như một phần máu thịt của người lính đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.



