Những kỷ vật biết nói
Những kỷ vật biết nói
Trở về từ chiến trường rực lửa, trong hành trang của người lính Phạm Văn Hựu không chỉ có những vết sẹo của thời gian mà còn có những kỷ vật vô giá. Những chiếc huân chương, bằng khen và các tấm ảnh cũ chính là những chứng nhân lịch sử, lưu giữ linh hồn của một thời oanh liệt.
Sau khi rời quân ngũ trở về đời thường tại thôn Trinh Nữ 4, hành trang của ông Hựu không có gì giá trị ngoài một chiếc ba lô cũ kỹ chứa đựng những kỷ vật của thời hoa lửa. Đó là những tấm Huân chương Chiến sĩ vẻ vang, những bằng khen đã ngả màu thời gian nhưng vẫn vẹn nguyên giá trị tinh thần. Mỗi khi cầm trên tay tấm Huân chương hạng Ba, ông lại nhớ đến trận đánh ác liệt ngày 12/7/1984, khi máu và mồ hôi của mình và đồng đội đã thấm đẫm từng tấc đất Hà Tuyên. Đặc biệt quý giá đối với ông là những bức ảnh đen trắng chụp cùng tiểu đội trước ngày lên đường. Trong ảnh, những khuôn mặt mười tám đôi mươi với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời khát vọng dù biết rằng phía trước là tử thần. Có những người trong ảnh nay đã vĩnh viễn nằm lại nơi đại ngàn, và bức ảnh trở thành cầu nối duy nhất để ông gặp lại bạn mình. Ông nâng niu những món đồ ấy không phải để khoe khoang thành tích, mà để nhắc nhớ bản thân về một thời gian khổ nhưng oanh liệt. Mỗi khi có đoàn viên thanh niên đến thăm, ông lại đem những kỷ vật này ra, kể cho họ nghe về nguồn gốc của từng vết xước trên chiếc bình tông hay ý nghĩa của từng dòng chữ trong tấm bằng khen. Với ông, chúng không phải là những vật vô tri vô giác, mà là những nhân chứng sống động, lưu giữ hơi ấm và linh hồn của những người con đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Những kỷ vật ấy không chỉ là niềm tự hào riêng của cá nhân ông Hựu mà còn là di sản giáo dục quý giá cho thế hệ trẻ. Chúng là minh chứng sống động nhất cho lòng yêu nước và ý chí kiên cường của một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc.



