Cựu chiến binh

Những kỷ vật biết nói và Lời nhắn nhủ cho hậu thế

Ninh Bình17/05/2026Mai Trịnh Tiến Anh (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại một căn nhà nhỏ ở xã Khánh Dương, huyện Yên Mô (cũ), nay là xã Yên Mô có một người cựu chiến binh vẫn nâng niu những tấm huân chương đã xỉn màu theo thời gian. Đó là ông An Viết Hưng, người lính của Tiểu đoàn 307 năm xưa. Khi được hỏi về "thời hoa lửa", ông không kể nhiều về gian khổ, mà ông nói về những kỷ vật – những thứ mà ông coi là báu vật của đời mình.

Bộ sưu tập của ông không có gì cao sang, chỉ là hai tấm Huân chương kháng chiến và một tấm Huân chương Chiến sĩ vẻ vang. Nhưng đằng sau những tấm kim loại ấy là cả một bầu trời ký ức về những năm 1977-1978 tại chiến trường An Giang. Ông bảo, mỗi lần nhìn vào chúng, ông lại thấy hiện lên gương mặt của những đồng đội đã ngã xuống, thấy lại bóng dáng của anh Đinh Văn Kỳ - người anh em cùng quê đã cùng ông chia ngọt sẻ bùi nơi trận địa.

Khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời lính mà ông ghi lại trong phiếu tư liệu chính là giây phút chiến thắng sau mỗi trận đánh. Đó là lúc tiếng súng tạm ngưng, là khi nhìn thấy cờ Tổ quốc vẫn tung bay trên những điểm cao tại Tịnh Biên. Hạnh phúc ấy giản đơn nhưng phải đổi bằng máu và nước mắt. Ông nhớ nhất là những lần hành quân qua các nhà máy xay xát lúa gạo ở Hà Tiên, nơi ghi dấu những bước chân không mỏi của người lính Tiểu đoàn 307 trong công cuộc bảo vệ biên cương.

Thông qua buổi gặp gỡ với các bạn đoàn viên thanh niên xã Yên Mô, ông Hùng gửi gắm một thông điệp ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: "Các cháu cần nỗ lực học tập, lao động và rèn luyện. Phải luôn có ý chí và trách nhiệm để bảo vệ Tổ quốc mà cha ông đã dày công gìn giữ."

Bài học từ cuộc đời ông Hưng không nằm trong sách vở, nó nằm trong chính tinh thần kiên cường của người lính. Ông là minh chứng sống động cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng, hòa bình không tự nhiên mà có, nó được xây dựng từ xương máu và sự hy sinh thầm lặng của những người đi trước như ông và các đồng đội ở Tiểu đoàn 307 năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những kỷ vật biết nói và Lời nhắn nhủ cho hậu thế | Câu chuyện thời hoa lửa