Những kỷ vật của Anh hùng lực lượng vũ trang Dương Đức Thùng
Những kỷ vật của Anh hùng lực lượng vũ trang Dương Đức ThùngVào một buổi sáng đẹp trời, khi tôi được tin từ Phòng Chính trị Lữ đoàn Công binh 550 có đồng chí Dương Đức Thùng trở lại thăm đơn vị, tôi tranh thủ xuống ngay để có cơ hội gặp, người mà bấy lâu nay tôi chỉ được biết qua tư liệu lịch sử.
Ấn tượng đầu tiên ở ông, đó là dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn nhưng mộc mạc, bình dị trong bộ quân phục đã bạc màu với nước da ngăm đen, rắn chắc của người từng trải. Qua câu chuyện làm quen ban đầu, tôi được biết Anh hùng Dương Đức Thùng sinh năm 1954, dân tộc Nùng, quê ở xã Quốc Toản, huyện Trà Lĩnh, tỉnh Cao Bằng, (nơi ở hiện nay xóm 5, ấp 2, xã Tiến Thành, thị xã Đồng Xoài, Bình Phước). Nhập ngũ tháng 8 năm 1974. Khi được tuyên dương anh hùng, đồng chí là chuẩn úy, Đại đội trưởng Đại đội Công binh, Tiểu đoàn 4, Lữ đoàn Công binh 25 (nay là Lữ đoàn Công binh 550). Từ năm 1979 đến năm 1983, đồng chí làm nhiệm vụ trên đất bạn Campuchia, trong quá trình công tác đồng chí luôn nêu cao tinh thần quốc tế vô sản, dũng cảm, mưu trí, gương mẫu đi đầu trong mọi công việc, vượt mọi khó khăn, gian khổ, sâu sát cùng nhân dân bạn, làm tốt công tác phát động quần chúng, xây dựng chính quyền, tổ chức lực lượng đánh địch, giữ vững trật tự xã hội ở nhiều xã thuộc huyện Kiêng Vay, tỉnh Căng Đan. Khi được nghe ông kể những câu chuyện về lịch sử, tôi nhận thấy ông thực sự là một người dễ gần, có giọng nói truyền cảm nhưng lại mang bản chất của người anh hùng đã từng xông pha nơi chiến trường từ cuộc kháng chiến chống Mỹ đến những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế ở Campuchia. Qua câu chuyện ông kể về cuộc đời quân ngũ và những hiện vật ông tặng cho Bảo tàng Quân đoàn 4 (01 súng AR15, 01 hộp dựng thuốc lá, 01 mũ thu được của quân Pônpốt, 01 ba lô), đây là những bằng chứng để chứng minh những tội ác của địch trong quá khứ. Câu chuyện liên quan đến những hiện vật ông tặng cho Bảo tàng là: Trong lần làm công tác dân vận, địch vận tại huyện Núi Nhọn, tỉnh Kông Pông Chư Pư, tháng 04 năm 1983, ông đã gặp trực tiếp một tên sỹ quan Pônpốt. Hắn là tên đầu sỏ, đứng đầu chỉ đạo mạng lưới phản động cấp tỉnh (tương đương cấp Sư đoàn), đơn vị thuộc Quân khu Tây Nam Campuchia, chính tên này đã giết hại rất nhiều người dân vô tội. Ông kể, sau nhiều lần gặp gỡ, làm công tác tư tưởng, tuyên truyền, giác ngộ cách mạng, vận động hắn ra đầu thú để được trở về với gia đình, với vợ con và sẽ được hưởng khoan hồng. Tên này vẫn ngoan cố chống lại chính quyền cách mạng và luôn tự hào mình là người chiến thắng. Một lần hắn đã trà trộn vào đoàn người dân đi tản cư để về nhà lấy gạo và lương thực dự trữ. Ông đã gặp và khuyên hắn nên quay về với cách mạng, hắn không những không đồng ý mà còn dùng súng bắn trả quyết liệt và tiếp tục tàn sát nhiều người dân. Cuối cùng ông phải bắn hạ hắn ngay tại bìa rừng, lúc đó là 4 giờ sáng. Khi bị bắn chết, hắn bị người dân Campuchia buộc dây kéo xác về trước trụ sở huyện để trừng phạt. Khi tôi hỏi đến những thành tích của ông, ông cười hiền và nói: “Cuộc đời quân ngũ, chú đã được Đảng, Nhà nước, Quân đội tặng thưởng 01 Huân chương Chiến công hạng Ba; 18 Bằng khen và Giấy khen; 2 lần được tặng danh hiệu Chiến sỹ Thi đua; được Chính phủ nước Cộng hòa nhân dân Campuchia tặng Huân chương. Ngày 25/01/1983, được Chủ tịch Hội đồng Nhà nước nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tặng danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”. Nhân dịp về thăm lại đơn vị, nơi ông đã từng tham gia chiến đấu và công tác, ông đã tặng những kỷ vật của mình cho Bảo tàng Quân đoàn 4. Nắm tay tôi ông căn dặn: Những kỷ vật quý giá nhất của cuộc đời quân ngũ, chú trao lại cho bảo tàng để góp phần giáo dục truyền thống dựng nước và giữ nước của dân tộc ta cho thế hệ trẻ. Chú tin tưởng rằng lớp lớp con cháu chúng ta sẽ làm sáng mãi phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”. Thật là một kỷ niệm sâu sắc khó phai mờ trong tôi khi được gặp ông. Lê Thị GấmBảo tàng Quân đoàn 4



