Bài viết

Những Lá Thư Chưa Kịp Gửi đi

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm ấy, đơn vị của Lâm đóng quân bên triền núi Trường Sơn. Những ngày hành quân nối tiếp nhau trong tiếng bom gầm và mùi đất ẩm. Mỗi tối, Lâm lại ngồi dưới ánh đèn dầu nhỏ, viết thư cho mẹ ở quê.

Trong thư, anh không kể chuyện gian khổ. Anh chỉ hỏi mùa lúa năm nay có tốt không, em gái đã biết đọc chưa, và con chó Mực còn nằm trước hiên mỗi chiều hay không. Với anh, quê nhà là nơi giữ cho trái tim mình mềm lại giữa chiến tranh.

Một buổi sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ vượt suối tiếp tế cho mặt trận. Địch phục kích dữ dội. Trong làn khói, Lâm lao ra kéo người đồng đội bị thương vào hốc đá. Anh trúng mảnh pháo ở ngực.

Trước khi nhắm mắt, Lâm trao bức thư còn dang dở cho Tuấn – người bạn thân nhất.

“Về quê… gửi giúp mẹ tao.”

Sau ngày hòa bình, Tuấn tìm về ngôi nhà nhỏ bên bờ sông. Người mẹ già run run nhận lá thư đã ố vàng. Bà không khóc thành tiếng, chỉ ôm lá thư vào ngực.

Ngoài sân, lúa vẫn xanh như ngày Lâm ra đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn