Cựu Thanh niên xung phong

Những Lá Thư Chưa Kịp Hồi Âm

Đắk Lắk03/07/2026H Tuyết Byă (Đoàn thanh niên xã Ea Kiết)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng và đôi chân không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy mình của hơn nửa thế kỷ trước, giữa rừng Trường Sơn, nơi tiếng bom chưa từng ngơi và con đường chúng tôi mở ra được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội. Trong ký ức ấy, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là những trận bom dữ dội hay những lần cận kề cái chết, mà là những lá thư chưa kịp hồi âm. Năm đó tôi là thanh niên xung phong, cùng đơn vị san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến, trong tiểu đội có Hòa, một cậu trai trẻ luôn cười rất tươi dù cuộc sống khắc nghiệt đến đâu. Hòa thường nhận thư từ quê, cậu đọc đi đọc lại rồi cẩn thận gấp lại như sợ chỉ cần mạnh tay một chút là ký ức trong đó sẽ vỡ tan, có lần cậu đưa tôi xem thư mẹ cậu viết, trong đó có câu “con nhớ giữ gìn sức khỏe, cây bưởi con trồng đã ra trái rồi, em gái con biết đọc chữ rồi, chỉ hỏi bao giờ anh về”, đọc xong Hòa im lặng rất lâu rồi bảo tôi rằng nhất định sẽ viết thư về ngay để mẹ yên lòng, tối hôm đó dưới ánh đèn dầu trong căn hầm nhỏ, Hòa ngồi viết thư rất lâu, từng nét chữ chậm rãi nhưng chắc chắn, viết xong cậu gấp lại cẩn thận và nhờ tôi hôm sau gửi giúp qua đường giao liên, tôi còn cười bảo cứ yên tâm, chậm mấy cũng đến tay, nhưng không ai ngờ đó lại là lá thư cuối cùng cậu viết, sáng hôm sau khi chúng tôi đang san lấp một hố bom thì máy bay địch quay lại, tiếng bom nổ chát chúa làm cả khu rừng rung chuyển, tôi bị hất văng xuống một rãnh đất, khi bò dậy trong khói bụi mù mịt tôi đã gọi tên Hòa nhưng không ai trả lời, đến khi tìm được cậu thì mọi thứ đã quá muộn, trong túi áo Hòa vẫn còn lá thư chưa kịp gửi, tôi cầm nó mà tay run bần bật, không dám mở ra vì sợ chỉ cần đọc thôi cũng khiến tim mình vỡ ra thêm một lần nữa, sau chiến tranh tôi trở về quê, mang theo những ký ức không thể nào quên và cả lá thư ấy, tôi tìm đến mẹ Hòa, bà đã già đi nhiều, lưng còng hơn trước, khi tôi đưa phong thư, bà ôm nó vào lòng như ôm chính con trai mình trở về, bà không mở ngay mà chỉ khóc, rồi khẽ nói rằng “nó vẫn nhớ lời hứa viết thư về cho mẹ”, câu nói ấy khiến tôi nghẹn lại, suốt bao năm sau đó tôi luôn nghĩ về Hòa, về những dòng chữ chưa kịp gửi đi, về những lời chưa kịp nói với gia đình, bây giờ mỗi khi đi qua những nghĩa trang liệt sĩ hay đứng trước những con đường mới trải dài giữa màu xanh yên bình, tôi lại nhớ đến những lá thư ấy, những lá thư không bao giờ có hồi âm nhưng lại chứa đựng cả một thời tuổi trẻ đã sống và hy sinh hết mình, và tôi hiểu rằng có những lời nhắn gửi không cần được trả lời, vì chính sự tồn tại của chúng đã là một minh chứng cho tình yêu, cho sự hy sinh và cho những con người đã mãi mãi gửi tuổi hai mươi của mình vào đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn