Bài viết

Những lá thư đi qua mùa bom

Trong chiến tranh, Đức không chỉ mang thư. Anh mang theo nỗi nhớ của hàng trăm người lính gửi về gia đình. Mỗi lá thư là một sợi dây nối chiến trường với quê hương.

Ninh Bình22/08/2026Nguyễn Vũ Lâm (Đắk Sắk)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc túi vải của Đức không có nhiều thứ.

Một ít giấy tờ.

Một chiếc bi đông.

Và những lá thư.

Có lá thư gửi mẹ.

Có lá thư gửi vợ.

Có lá thư được viết cho một đứa con mà người lính chưa từng được gặp mặt.

Đức hiểu giá trị của từng phong thư.

Vì vậy, dù đường đi nguy hiểm, anh luôn cố gắng đưa chúng đến nơi.

Có lần một trận bom làm con đường bị chia cắt.

Đức bị thương ở chân.

Đồng đội khuyên anh nghỉ lại.

Nhưng anh nhìn chiếc túi thư rồi nói:

“Phải đưa những lá thư này đi.”

Anh tiếp tục lên đường.

Khi những lá thư đến tay người nhận, nhiều người đã khóc.

Không phải vì nội dung quá buồn.

Mà vì giữa chiến tranh, một nét chữ từ người thân cũng trở thành điều quý giá.

Đức hiểu rằng chiến tranh không chỉ có tiếng súng.

Chiến tranh còn có những người mẹ chờ con, những người vợ chờ chồng và những đứa trẻ chờ cha.

Và chiếc túi thư nhỏ bé của anh đã mang theo tất cả những nỗi nhớ ấy qua những con đường đầy bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn