Những lá thư đi qua mùa chiến tranh
Những lá thư đi qua mùa chiến tranh
Giữa những trận đánh ác liệt và những đêm rừng tĩnh mịch ở Lào hay Hà Giang, kỷ vật quý giá nhất mà Phan Văn Nhuận luôn nâng niu là những lá thư từ quê nhà Yên Mô. Những tờ giấy kẻ ngang vàng úa theo thời gian, nét chữ của cha mẹ và người thân mờ đi vì mồ hôi và hơi ẩm của rừng già, nhưng lại mang sức mạnh tinh thần vô tận. Trong mỗi bức thư, cha ông thường kể về mùa màng ở thôn Trinh Nữ, về việc bà con lối xóm hỏi thăm "thằng Nhuận đi chiến đấu ra sao".
Những dòng chữ ấy chính là sợi dây nối ông với cuộc sống bình yên, là lời nhắc nhở về lý tưởng mà ông đang theo đuổi. Mỗi khi đọc thư dưới ánh đèn dầu hỏa trong hầm, ông lại thấy như mình đang được đi trên con đường làng thân thuộc, hít hà mùi rơm rạ mới. Ông cũng thường xuyên viết thư về, dù biết rằng nhiều bức thư sẽ lạc mất hoặc phải mất vài tháng mới tới nơi. Trong thư, ông không bao giờ kể về những gian khổ, bom đạn mà chỉ nói mình vẫn khỏe, anh em đồng đội vẫn đoàn kết và hẹn ngày thống nhất sẽ trở về. Những lá thư đi qua mùa chiến tranh ấy chính là nhân chứng cho tâm hồn lãng mạn nhưng vô cùng kiên định của người lính thời hoa lửa.



