Bài viết

NHỮNG LÁ THƯ GIẤU TRONG NÓN CỦA CẬU BÉ GIAO LIÊN HÒA HỘI

Tây Ninh06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến trước năm 1975, trên vùng đất Hòa Hội, có những người tham gia cách mạng khi tuổi đời còn rất nhỏ. Họ không cầm súng ra trận, cũng chưa đủ sức làm những công việc lớn lao, nhưng bằng sự gan dạ, nhanh nhẹn và mưu trí, họ đã góp phần giữ gìn những đường dây liên lạc bí mật của cơ sở cách mạng. Chú Đỗ Tấn Hùng là một trong những người như thế.

Chú Đỗ Tấn Hùng sinh năm 1962. Sau khi cha mẹ qua đời, khoảng năm 8 tuổi, chú được người cậu đưa lên xã Hòa Hội. Lúc đầu, chú chỉ làm những việc nhỏ trong cơ sở như nấu nước, pha trà, phụ giúp các cô chú, anh em cán bộ. Những công việc tưởng chừng giản dị ấy lại là bước khởi đầu để một đứa trẻ sớm làm quen với không khí hoạt động cách mạng ở địa phương.

Một thời gian sau, chú được giao nhiệm vụ đưa thư. Khi ấy, Hòa Hội và Hòa Thạnh vẫn là địa bàn có nhiều lực lượng ngụy quân đóng giữ. Việc đi lại không thể công khai. Một lá thư nhỏ, nếu rơi vào tay địch, có thể làm lộ cơ sở, ảnh hưởng đến cán bộ và phong trào cách mạng. Vì vậy, dù còn rất nhỏ, chú Hùng phải học cách đi đứng kín đáo, biết né những nơi nguy hiểm, biết chọn đường khuất để hoàn thành nhiệm vụ.

Từ Hòa Hội qua Hòa Thạnh, chú thường phải len lỏi qua rừng rú, kênh rạch, tránh những con đường dễ bị phát hiện. Có khi phải chui nhủi qua những lối đi vắng, canh lúc địch sơ hở mới dám đi. Thân hình nhỏ bé của một đứa trẻ 8, 9 tuổi cũng trở thành một lợi thế. Trong mắt quân địch, một đứa trẻ đi lại giữa vùng quê nghèo khó thường ít bị chú ý hơn người lớn. Nhưng phía sau dáng vẻ non nớt ấy là một nhiệm vụ rất quan trọng: đưa những lá thư của cán bộ xã đến đúng nơi cần đến.

Để giữ bí mật, chú Hùng cất giấu thư rất cẩn thận. Có lúc thư được giấu trong lưng quần, có lúc được giấu bên trong chiếc nón. Những cách giấu đơn sơ nhưng kín đáo ấy đã theo chú trên nhiều đoạn đường qua bưng, qua rừng, qua những vùng luôn tiềm ẩn hiểm nguy. Mỗi chuyến đi đều đòi hỏi sự bình tĩnh. Chỉ cần sơ suất, không chỉ bản thân chú gặp nguy hiểm, mà cả đường dây liên lạc cũng có thể bị ảnh hưởng.

Điều đáng nhớ là trong suốt quãng thời gian làm giao liên nhỏ tuổi, chú Hùng kể rằng mình chưa từng bị địch bắt gặp hay phát hiện trên đường đi. Điều đó không chỉ nhờ may mắn, mà còn nhờ sự cẩn trọng, sự thông thuộc đường đi nước bước và những kinh nghiệm được người lớn chỉ bảo qua từng nhiệm vụ.

Nhìn lại những năm tháng ấy, hình ảnh cậu bé giao liên Hòa Hội với những lá thư giấu trong lưng quần, trong chiếc nón bình dị, gợi nhớ về một thế hệ đã lớn lên giữa gian khó. Có những đóng góp không ồn ào, không được ghi bằng chiến công vang dội, nhưng lại bền bỉ và cần thiết như từng mạch máu nuôi dưỡng phong trào cách mạng ở cơ sở. Từ những bước chân nhỏ bé trên đường giao liên năm xưa, chú Đỗ Tấn Hùng đã bắt đầu hành trình gắn bó với cách mạng, để sau này tiếp tục tham gia lực lượng du kích xã Hòa Hội trong những năm tháng bảo vệ quê hương nơi biên giới Tây Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn