Bài viết

Những lá thư gửi lại hòa bình

Từ buổi giao lưu với các cựu chiến binh tại Trường THPT Trần Nhật Duật, câu chuyện mở ra những ký ức chân thực về chiến tranh, nơi lòng dũng cảm và tình người tỏa sáng giữa bom đạn. Qua hồi ức của người lính và bức thư thiêng liêng của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh, người trẻ hôm nay cảm nhận sâu sắc cái giá của hòa bình và khắc ghi trách nhiệm sống xứng đáng với những hy sinh cao cả của cha anh.

Lào Cai14/01/2026Lê Hải Quy Lớp 10A8 (Chi đoàn 10A8, Đoàn trường THPT Trần Nhật Duật, xã Yên Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng ngày 22/12/2025, tại Trường THPT Trần Nhật Duật, tôi có cơ hội tham dự buổi giao lưu với các cựu chiến binh nhân kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam. Buổi giao lưu với chủ đề “Chiến tranh và hòa bình” không chỉ là một hoạt động ngoại khóa giàu ý nghĩa, mà còn là một hành trình cảm xúc sâu lắng, giúp tôi – một người trẻ sinh ra và lớn lên trong hòa bình – hiểu rõ hơn giá trị của cuộc sống yên bình hôm nay.

Những câu chuyện được các cựu chiến binh kể lại không hề khô khan như những trang sách lịch sử, mà hiện lên sống động, chân thực qua ký ức của những người đã từng đi qua chiến tranh. Trong đó, hồi ức của bác Lương Bá Thịnh để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc. Bác kể về những năm tháng trực tiếp tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc – nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến nghẹt thở.

Giữa khói lửa chiến tranh, điều khiến tôi xúc động không chỉ là sự dũng cảm của người lính, mà còn là lòng nhân ái lớn lao. Bác Thịnh nhớ mãi một lần cùng đồng đội cứu được một em bé người Mông bị mắc kẹt giữa vùng giao tranh. Trong hoàn cảnh sinh tử, người lính vẫn chọn bảo vệ sự sống của nhân dân. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra rằng: chiến tranh có thể tàn khốc, nhưng tình người thì không bao giờ bị dập tắt.

Đặc biệt, câu chuyện về liệt sĩ Lê Văn Huỳnh, người anh dũng hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, đã khiến cả hội trường lặng đi. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chỉ mới cưới vợ được bảy ngày. Trước lúc hy sinh, anh để lại cho gia đình một bức thư – không chỉ là lời trăng trối, mà là một di sản tinh thần thiêng liêng, thấm đẫm tình yêu thương, lòng hiếu thảo và trách nhiệm với Tổ quốc.

Trong thư gửi mẹ, anh viết:

“Mẹ ơi, nếu con không trở về, mẹ hãy sống thật lâu để thấy ngày đất nước hoàn toàn chiến thắng. Con đi là vì nghĩa lớn, mẹ đừng quá đau buồn.”

Đối diện với cái chết, anh không xin mẹ khóc thương mình, mà chỉ mong mẹ đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi đau, để tin vào ngày hòa bình tất thắng.

Với người vợ trẻ, anh để lại những lời vừa xót xa vừa bao dung:

“Anh ra đi khi hạnh phúc còn dang dở. Nếu sau này em có gặp người tốt, hãy mạnh dạn đi bước nữa, anh ở nơi xa cũng sẽ yên lòng.”

Đó là sự hy sinh đến tận cùng – hy sinh cả hạnh phúc riêng tư để người ở lại có thể tiếp tục sống và yêu thương.

Xúc động hơn cả là chi tiết anh Huỳnh cẩn thận dặn dò gia đình cách tìm hài cốt của mình:

“Nếu có điều kiện tìm anh, hãy đến thị xã Quảng Trị, nơi có tấm bia bằng mảnh tôn ghi tên anh.”

Giữa bom đạn ác liệt, anh vẫn nghĩ đến mẹ già, người vợ trẻ và ngày được trở về với đất mẹ. Sự bình thản khi đối diện cái chết của anh không phải là vô cảm, mà là biểu hiện của lòng dũng cảm lớn lao – dũng cảm sống và chết vì lý tưởng cao đẹp, vì nhân dân và Tổ quốc.

Buổi giao lưu khép lại, nhưng dư âm của những câu chuyện vẫn còn đọng mãi trong tôi. Tôi hiểu rằng, lòng dũng cảm không chỉ thể hiện nơi chiến trường khói lửa, mà còn ở sự điềm tĩnh trước cái chết, ở lòng nhân ái giữa chiến tranh và ở trách nhiệm với những người ở lại. Hòa bình mà chúng tôi đang có hôm nay không phải điều hiển nhiên, mà được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt và những ước mơ còn dang dở của bao thế hệ cha anh.

Là người trẻ, tôi nhận ra rằng mình cần lắng nghe lịch sử từ chính những con người đã sống và chiến đấu trong chiến tranh, để cảm nhận trọn vẹn giá trị của hòa bình. Từ đó, sống có trách nhiệm hơn, biết ơn quá khứ và nỗ lực học tập, rèn luyện, cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các anh hùng liệt sĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những lá thư gửi lại hòa bình | Câu chuyện thời hoa lửa