NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI
Nhân vật: Bà Trần Thị Thu (sinh năm 1954)
Quê quán: Yên Khánh, Ninh Bình
Lực lượng: Thanh niên xung phong
Trong chiếc hộp gỗ cũ, bà Thu vẫn giữ những lá thư chưa từng gửi.
Năm 17 tuổi, bà rời nhà đi thanh niên xung phong. Những ngày đầu, nỗi nhớ nhà khiến bà thường xuyên viết thư cho mẹ. Nhưng chiến tranh không cho phép sự trọn vẹn.
“Viết xong thì chưa kịp gửi, đơn vị đã phải di chuyển,” bà kể.
Có những lá thư chỉ vài dòng. Có lá viết dở. Có lá đã gấp lại nhưng không bao giờ đến tay người nhận.
Một lần, sau trận bom, bà suýt mất toàn bộ hành lý. Khi nhặt lại chiếc ba lô còn sót lại, thứ bà tìm đầu tiên chính là những lá thư.
“Đó là một phần của tôi,” bà nói.
Sau chiến tranh, bà mang chúng về. Mỗi lần mở ra đọc lại, ký ức như sống dậy – vừa đau, vừa đẹp.
“Tuổi trẻ của chúng tôi không có nhiều lựa chọn,” bà chia sẻ. “Nhưng chúng tôi chưa bao giờ hối tiếc.”



