Bài viết

Những Lá Thư Không Bao Giờ Gửi

Ninh Bình11/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những Lá Thư Không Bao Giờ Gửi

Ngăn tủ cũ trong căn nhà nhỏ của bà Nguyễn Thị Hạnh vẫn còn cất giữ một chồng thư đã úa vàng theo năm tháng.

Những lá thư ấy chưa bao giờ được gửi đi.

Đó là thư của anh Nguyễn Văn Phúc — con trai bà, một người lính đã hi sinh trong cuộc chiến tranh biên giới khi mới hai mươi hai tuổi.

Ngày Phúc lên đường nhập ngũ, cả xóm nhỏ chìm trong cơn mưa đầu mùa. Bà Hạnh đứng trước cổng nhà, cố giấu nước mắt vào trong tà áo cũ. Phúc khi ấy còn trẻ lắm, khuôn mặt vẫn còn nét hồn nhiên của một chàng trai mới lớn.

Anh cười rồi nói với mẹ:

“Con đi rồi sẽ về mà mẹ.”

Chỉ một câu đơn giản như thế, vậy mà bà Hạnh đã chờ suốt gần nửa cuộc đời.

Những năm tháng chiến tranh là chuỗi ngày sống trong thấp thỏm và lo âu. Mỗi lần nghe tiếng xe dừng trước đầu ngõ, tim bà lại run lên vì sợ người mang tin dữ đến.

Rồi những lá thư bắt đầu gửi về.

Phúc kể về những đêm lạnh nơi biên giới, về những lần cùng đồng đội ngồi bên bếp lửa nhỏ giữa núi rừng heo hút. Anh luôn nói mình vẫn khỏe để mẹ yên tâm, nhưng trong từng nét chữ nguệch ngoạc là sự mệt mỏi của một người lính trẻ đang sống giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Trong một lá thư cuối cùng, Phúc viết:

“Mẹ à, ở đây lạnh lắm. Nhưng mẹ đừng lo cho con. Chỉ cần đất nước được bình yên thì tụi con cực thế nào cũng chịu được.”

Sau lá thư ấy… bà Hạnh không nhận thêm tin tức nào nữa.

Một buổi chiều cuối đông, người ta mang về cho bà chiếc ba lô cũ của con trai.

Không có Phúc.

Chỉ có bộ quân phục loang màu đất đỏ, một cuốn sổ nhỏ và vài lá thư còn dang dở chưa kịp gửi đi.

Bà Hạnh ngồi lặng rất lâu trước hiên nhà.

Không ai nghe thấy tiếng khóc.

Chỉ thấy đôi vai gầy của người mẹ già run lên trong im lặng.

Nhiều năm sau, người ta vẫn thường thấy bà ngồi trước cửa mỗi chiều, đôi mắt nhìn xa xăm về cuối con đường làng.

Như thể bà vẫn đang chờ một người con trai trở về.

Chiến tranh đã qua rất lâu rồi.

Những cánh đồng năm xưa giờ xanh màu lúa mới. Trẻ con lớn lên trong hòa bình, không còn biết đến tiếng bom rơi hay những đêm chạy giặc đầy ám ảnh.

Nhưng ở đâu đó, vẫn còn những nỗi đau chưa bao giờ thật sự ngủ yên.

Có những người lính đã mãi mãi nằm lại ở tuổi hai mươi.

Có những người mẹ dành cả phần đời còn lại để chờ đợi một điều không bao giờ đến nữa.

Và có những lá thư…

Mãi mãi không thể gửi tới người nhận của mình.

Tác giả: Nguyễn Thiện Nhân
Lớp 11A1
Trường: THPT A Thanh Liêm- xã Thanh Bình – tỉnh Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn