Những lá thư không bao giờ gửi đi
Người ta vẫn gọi đó là thời hoa lửa – cái thời mà mỗi buổi sáng thức dậy, không ai biết tối mình còn được nhìn thấy nhau hay không.
Hà và Quân lớn lên cùng một con phố nhỏ. Họ từng hứa với nhau rằng sau này sẽ cùng rời khỏi nơi nghèo khó ấy, sẽ học thật giỏi, sẽ sống một cuộc đời bình thường như bao người khác.
Nhưng chiến tranh đến.
Quân xung phong nhập ngũ, còn Hà ở lại, trở thành y tá trong trạm xá dã chiến. Ngày tiễn Quân đi, Hà không khóc. Cô chỉ đưa cho cậu một chiếc vòng tay nhỏ, nói khẽ:
“Giữ lấy, để nhớ là còn có người đợi.”
Quân cười, cái cười rất nhẹ:
“Đợi tớ nhé. Khi nào hết chiến tranh, tớ về, mình sẽ sống cuộc đời mình đã mơ.”
Những ngày sau đó là chuỗi dài khói lửa. Hà quen với tiếng bom, quen với việc băng bó những vết thương, quen với việc chứng kiến những người lính trẻ nằm lại mãi mãi.
Nhưng cô không quen được với nỗi nhớ.
Mỗi khi đêm xuống, Hà lại lấy cuốn sổ cũ ra viết. Cô viết cho Quân – những lá thư không bao giờ gửi đi. Cô kể về con phố cũ, về cây bàng trước nhà đã thay lá, về những điều nhỏ nhặt mà cô tin rằng Quân sẽ muốn biết.
“Ở đây mọi thứ vẫn như cũ. Chỉ thiếu cậu.”
Một ngày, trạm xá tiếp nhận một nhóm thương binh từ chiến trường. Hà chạy đến giúp, tay run lên khi nhìn thấy một người lính được cáng vào.
Đó là Quân.
Cậu gầy đi, khuôn mặt phủ đầy bụi đất, một cánh tay bị thương nặng. Nhưng khi mở mắt ra, điều đầu tiên Quân làm là tìm Hà.
“Cậu… vẫn đợi tớ à?”
Hà bật khóc lần đầu tiên kể từ khi chiến tranh bắt đầu.
“Đợi. Lúc nào cũng đợi.”
Quân yếu ớt cười, đưa bàn tay còn lại lên. Trên cổ tay cậu, chiếc vòng vẫn còn đó – sờn đi nhưng chưa bao giờ rơi mất.
Ngoài kia, bom vẫn nổ. Thời hoa lửa vẫn chưa kết thúc.
Nhưng giữa những mất mát, họ vẫn còn nhau.
Và đôi khi, chỉ cần như vậy thôi… cũng đủ để người ta tin rằng sau tất cả, sẽ có một ngày bình yên thật sự đến.



