Cựu chiến binh

NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG GỬI (1)

Trong ký ức của gia đình, bác Lê Văn Đồng là người ít nói về chiến tranh, nhưng mỗi khi nhắc đến những lá thư cũ, giọng bác lại chùng xuống. Những năm làm nhiệm vụ tại tỉnh Preah Vihear, bác đã viết nhiều lá thư nhưng không gửi. Chiến tranh khiến việc liên lạc trở nên mong manh, nhưng tình cảm gia đình thì chưa bao giờ vơi. Những lá thư ấy trở thành ký ức lặng lẽ của một thời hoa lửa.

Thanh Hóa27/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc rương gỗ cũ ở góc nhà, gia đình vẫn còn giữ vài tờ giấy đã ố vàng, chữ viết nghiêng nghiêng của bác Lê Văn Đồng. Bác bảo đó là những lá thư viết trong thời gian làm nhiệm vụ tại tỉnh Preah Vihear, nơi giáp biên giới, địa hình núi đá hiểm trở.

Những năm 1983–1985, bác công tác tại Đại đội vận tải chiến đấu thuộc Trung đoàn 429, đảm nhiệm công tác tải đạn và hậu cần tiền phương. Khi ấy, bác mới mang cấp bậc Binh nhất, làm nhiệm vụ thầm lặng nhưng không kém phần nguy hiểm – vận chuyển lương thực, đạn dược qua những tuyến đường thường xuyên bị phục kích.

Bác kể với con cháu:

“Viết thư cho gia đình nhiều lắm, nhưng đâu phải lúc nào cũng gửi được. Có khi viết xong rồi gấp lại, mấy tháng sau mở ra đọc lại thấy mình còn sống là mừng rồi.”

Gia đình kể rằng, mỗi lá thư đều nhắc đến mẹ, đến ruộng đồng quê nhà, nhưng không hề có một dòng nào nói về gian khổ. Bác sợ người ở nhà lo. Có lần, đơn vị bị mưa rừng vùi lấp cả tuyến đường, hàng hóa phải gùi từng chuyến. Đêm đến, bác ngồi dựa balô, lấy bút ra viết thêm vài dòng rồi lại cất đi.

“Lúc đó chỉ mong chiến tranh sớm qua để về nhà, ăn bữa cơm có đủ người,” bác nói nhỏ.

Những lá thư không gửi ấy, với gia đình, không chỉ là giấy mực, mà là chứng tích của một thời người con đi xa, mang theo cả nỗi nhớ và trách nhiệm nặng trên vai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn