NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG GỬI
Giữa những đêm yên tĩnh hiếm hoi nơi chốt gác Lạng Sơn, bác Đoàn Văn Lộc từng viết nhiều lá thư gửi về quê, nhưng không phải lá thư nào cũng đến được tay người thân.
Bác Lộc trầm ngâm khi kể về những lá thư. “Có thư viết xong rồi lại cất đi,” bác nói. Người viết hình dung người lính trẻ ngồi bên ánh đèn dầu leo lét, cẩn thận ghi từng dòng chữ gửi về quê Khang Thọ Hưng. Trong thư, bác không dám kể nhiều về chiến sự, chỉ nói mình vẫn khỏe, vẫn vững vàng. “Sợ nhà lo,” bác giải thích. Có những lá thư chưa kịp gửi thì đơn vị cơ động, có lá thư phải giữ lại vì yêu cầu bảo mật. Nhưng chính việc viết thư đã giúp bác vơi đi nỗi nhớ nhà, tiếp thêm nghị lực để hoàn thành nhiệm vụ. Với bác Lộc, những lá thư ấy là nơi gửi gắm tâm tư của người lính trẻ giữa thời hoa lửa.


