Những lá thư "nằm lòng"
Mùa mưa năm 1971, chiến sĩ Trần Văn Lực, quê xã Hải Minh, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định, khi ấy 24 tuổi, đang chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ thì nhận được lá thư từ mẹ gửi vào. Lá thư được viết bởi bà Nguyễn Thị Sâm, 52 tuổi, sau gần một năm băng qua nhiều chặng đường mới đến tay anh. Tờ giấy học trò đã úa vàng, góc thư sờn rách vì mưa rừng và những lần hành quân liên tục. Trong thư, người mẹ chỉ viết vài dòng giản dị: “Con giữ gìn sức khỏe, cả nhà vẫn chờ ngày chiến thắng để đón con về.” Thế nhưng với anh Lực, đó là nguồn động viên lớn nhất giữa những tháng ngày bom đạn ác liệt. Mỗi đêm nghỉ chân trong rừng, anh lại lấy thư ra đọc dưới ánh đèn pin yếu ớt. Đọc nhiều đến mức từng câu chữ, từng dấu phẩy anh đều thuộc nằm lòng. Đồng đội kể rằng trong những trận càn ác liệt của địch, anh Lực luôn cất lá thư trong túi ngực sát trái tim như một “bùa hộ mệnh”. Có lần vượt suối giữa mưa lớn, ba lô bị nước cuốn trôi nhưng anh vẫn giữ chặt lá thư trong người. Anh nói: “Chỉ cần còn lá thư này, tôi biết mình phải sống để trở về.” Sau ngày đất nước thống nhất, anh Lực trở về quê hương với lá thư cũ vẫn được ép cẩn thận trong cuốn sổ tay bộ đội. Đến nay, dù chữ đã nhòe theo năm tháng, lá thư ấy vẫn là kỷ vật thiêng liêng nhắc nhớ về tình cảm hậu phương dành cho người lính nơi tiền tuyến.



