Những lá thư sống mãi với thời gian PHẦN 2
Không chỉ là kỷ vật lịch sử, những lá thư thời chiến còn tái hiện chân thực đời sống và tình cảm của người lính cùng hậu phương trong những năm tháng khói lửa. Qua những dòng viết giản dị, ký ức chiến tranh hiện lên với nỗi nhớ, niềm tin và khát vọng hòa bình của một thế hệ đã anh dũng chiến đấu cho ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Những cánh thư gửi từ chiến hào
Trong số những bức thư được lưu giữ, có những lá thư từ tiền tuyến gửi về hậu phương đã trở thành dấu ấn đặc biệt, tiêu biểu như bức thư của liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm gửi cho người yêu khi đang làm nhiệm vụ điều trị cho các thương, bệnh binh tại trạm xá Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi.
Bức thư được chị viết ngày 17-3-1969, gửi tới người yêu là anh Khương Thế Hưng - Chính trị viên Tiểu đoàn 48, tỉnh đội Quảng Ngãi. Từng nét chữ đều đặn, rõ ràng như chính con người chị, mềm mại, dịu dàng và luôn kiên định với mục tiêu mà mình đã chọn.
Bức thư có đoạn: “Đừng trách tôi nghe đồng chí! Tiếng súng chiến thắng đang nổ giòn trên khắp các chiến trường, chiến thắng ấy có công sức của anh, những người chiến sĩ giải phóng và có chút xíu của em người ở hậu phương. Em nghe rồi nhưng vẫn có lúc nào đó giữa hai tràng tiếng nổ em nghe tiếng thì thầm của trái tim… Mong anh được bình an và khỏe, mãi mãi là người giải phóng quân cầm súng mà tâm hồn không phải chỉ có lửa đạn…?
Trong từng câu chữ, người đọc dễ dàng nhận ra một Đặng Thùy Trâm rất khác với hình dung về một bác sĩ nơi chiến trường. Không chỉ có sự kiên cường, dấn thân mà còn là một tâm hồn phụ nữ đầy nhạy cảm. Chị trách - nhưng là trách khéo. Chị giận - nhưng là giận trong thương yêu. Ẩn sau những dòng viết có phần hờn dỗi là một tình cảm sâu thẳm, da diết nhưng bị dồn nén giữa hoàn cảnh khốc liệt nơi chiến trường.
Ít ai biết rằng, sau này, khi Đặng Thùy Trâm hy sinh vào tháng 6-1972, người nhận thư - anh Khương Thế Hưng đã kẹp lại bức thư trong cuốn sổ ghi chép của mình như một kỷ vật không thể rời xa. Nhiều năm sau, anh qua đời vào ngày 13-11-1999 vì những vết thương chiến tranh tái phát. Bức thư cùng những kỷ niệm được trao lại cho gia đình gìn giữ. Mãi đến năm 2009, lá thư ấy mới một lần nữa “trở về”, không chỉ với người thân, mà với cả công chúng.



