Thân nhân liệt sĩ, người có công

NHỮNG LÁ THƯ THỜI CHIẾN

Có những lá thư chỉ vài trang giấy nhưng chứa đựng cả một trời yêu thương. Trong những năm tháng chiến tranh, những lá thư từ chiến trường là niềm hy vọng, là động lực để những người mẹ nơi hậu phương vượt qua nỗi nhớ con và chờ đợi ngày đoàn tụ.

Quảng Ngãi26/06/2026Đặng Thị Thanh Thảo (Xã Đặk Rve, tỉnh Quảng Ngãi)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc rương gỗ cũ đặt ở góc nhà, bà Nguyễn Thị Lan vẫn cẩn thận giữ một xấp thư đã ngả màu vàng theo năm tháng. Đó là những lá thư cuối cùng của người con trai gửi về từ chiến trường.

Mỗi lần mở chiếc rương ấy, ký ức lại ùa về như mới hôm qua.

Năm 1970, anh Nguyễn Văn Hải lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày tiễn con đi, bà Lan cố gắng nở nụ cười để con yên tâm, nhưng khi bóng con khuất dần sau con đường làng, bà đã lặng lẽ quay đi lau nước mắt.

Những ngày đầu xa con, điều bà mong chờ nhất chính là những lá thư.

Hồi ấy không có điện thoại.

Không có internet.

Tin tức từ chiến trường chỉ được gửi về qua những trang giấy mỏng.

Mỗi lần nghe tiếng người đưa thư ngoài ngõ, trái tim bà lại đập nhanh hơn.

Bà hồi hộp nhận thư.

Nâng niu từng nét chữ.

Đọc đi đọc lại đến thuộc lòng.

Trong thư, Hải luôn nói mình khỏe mạnh.

Anh kể về những cánh rừng Trường Sơn.

Kể về những người đồng đội như anh em ruột thịt.

Kể về những buổi hành quân dài xuyên núi.

Nhưng chưa bao giờ anh kể hết những khó khăn mà mình phải đối mặt.

Bởi anh không muốn mẹ lo lắng.

Có lần anh viết:

"Mẹ đừng thức khuya đợi thư con nữa nhé. Con ở đây vẫn khỏe. Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ về phụ mẹ chăm vườn và sửa lại mái nhà."

Bà Lan đã đọc câu ấy hàng trăm lần.

Mỗi lần đọc lại, bà đều tưởng tượng đến ngày con trở về.

Ngày ấy, chiến tranh vẫn diễn ra ác liệt.

Nhiều gia đình trong làng nhận giấy báo tử.

Nhiều người mẹ khóc cạn nước mắt.

Bà Lan cũng lo sợ.

Nhưng bà luôn tin con mình sẽ trở về.

Rồi một ngày, thư không còn gửi về nữa.

Ban đầu bà nghĩ vì chiến trường khó khăn nên thư đến chậm.

Một tháng.

Hai tháng.

Nửa năm.

Vẫn không có tin tức.

Nỗi nhớ và sự lo lắng ngày càng lớn.

Cho đến ngày cán bộ xã mang tin dữ đến.

Người con trai mà bà hằng mong nhớ đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến năm 1972.

Khoảnh khắc ấy, bà cảm thấy như cả bầu trời sụp đổ.

Người mẹ nào cũng mong con bình an.

Nhưng chiến tranh đã cướp đi điều quý giá nhất của bà.

Nhiều năm sau, những lá thư trở thành báu vật.

Mỗi khi nhớ con, bà lại mở thư ra đọc.

Từng nét chữ quen thuộc như đưa người con trở về bên mẹ.

Có những lá thư giấy đã mục.

Có những dòng chữ đã nhòe đi.

Nhưng tình yêu thương trong đó vẫn còn nguyên vẹn.

Bà kể rằng có lần cháu nội hỏi:

"Bà ơi, sao bà đọc đi đọc lại những lá thư cũ ấy mãi vậy?"

Bà chỉ mỉm cười:

"Vì trong đó có ông bố của các cháu."

Câu trả lời giản dị ấy khiến ai nghe cũng xúc động.

Những lá thư không chỉ là kỷ vật.

Đó là ký ức.

Là tình mẫu tử.

Là minh chứng cho một thời kỳ đầy gian khổ của dân tộc.

Ngày nay, chúng ta có thể liên lạc với nhau chỉ trong vài giây.

Một cuộc gọi.

Một tin nhắn.

Một cuộc trò chuyện qua màn hình.

Nhưng trong chiến tranh, một lá thư phải đi hàng tháng trời mới đến nơi.

Chính vì vậy mà mỗi lá thư đều vô cùng quý giá.

Chúng chứa đựng tình yêu thương, niềm hy vọng và cả khát vọng hòa bình.

Câu chuyện của bà Lan khiến tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ diễn ra nơi chiến trường.

Nó còn diễn ra trong trái tim của những người mẹ nơi hậu phương.

Những người ngày đêm mong ngóng tin con.

Những người âm thầm chịu đựng nỗi đau để tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến.

Hòa bình hôm nay được xây dựng từ những hy sinh lớn lao ấy.

Vì vậy, thế hệ trẻ cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, biết ơn những người đã ngã xuống và những người đã âm thầm chịu đựng mất mát vì độc lập dân tộc.

Những lá thư thời chiến có thể đã cũ theo năm tháng.

Nhưng những giá trị mà chúng mang lại sẽ mãi trường tồn trong lòng mỗi người Việt Nam.

Đó là tình yêu gia đình.

Là lòng yêu nước.

Và là khát vọng hòa bình bất diệt của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn