Khác

NHỮNG LÁ THƯ THỜI HOA LỬA

Gần đây, khi đọc cuốn Những lá thư thời chiến Việt Nam của Đặng Vương Hưng, tôi không chỉ tiếp cận một tư liệu lịch sử, mà còn chạm đến những cảm xúc sâu sắc về một thời chiến tranh gian khổ. Mỗi trang sách mở ra là một lát cắt ký ức, nơi những dòng chữ giản dị lại mang theo sức nặng của lòng yêu nước, của sự hy sinh và niềm tin vào ngày hòa bình.

Quảng Trị14/04/2026Nguyễn Hồ Quỳnh Như (Khoa KT - QTKD)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gần đây, khi đọc cuốn Những lá thư thời chiến Việt Nam của Đặng Vương Hưng, tôi không chỉ tiếp cận một tư liệu lịch sử, mà còn chạm đến những cảm xúc sâu sắc về một thời chiến tranh gian khổ. Mỗi trang sách mở ra là một lát cắt ký ức, nơi những dòng chữ giản dị lại mang theo sức nặng của lòng yêu nước, của sự hy sinh và niềm tin vào ngày hòa bình.

Sách “Những lá thư thời chiến Việt Nam” - Đặng Vương Hưng.

Những lá thư ấy không đơn thuần là lời nhắn gửi, mà là những chứng nhân sống động của lịch sử. Có những dòng được viết vội giữa hành quân, trên mảnh giấy thấm mồ hôi, thậm chí trên cả mảnh vải giữa bom đạn. Dù trong hoàn cảnh nào, từng con chữ vẫn chân thành, mộc mạc nhưng chất chứa bao nỗi niềm của những người con đất Việt, những người vừa cầm súng chiến đấu, vừa giữ trọn tình cảm dành cho gia đình, quê hương.

Con đang ngồi viết thư cho ba mạ và các em thân thương mà con muốn khóc lắm, nhưng con vẫn quyết định đi làm nhiệm vụ, sẽ về sum họp với gia đình vào ngày chiến thắng. Nhưng nếu ngày chiến thắng đến mà con không về nữa thì mong ba mạ đừng buồn. Hãy nhìn lên lá cờ tổ quốc, ba mạ sẽ thấy bóng hình con trong đó” - Nguyễn Ngọc Tấn, 18 tuổi. (Trường Sơn, 4/2/1970).

Chỉ nay mai thôi con sẽ bước vào cuộc chiến đấu với kẻ thù. Cái chết sẽ đến với con không bao giờ lường trước được. Cũng có thể con sẽ ngã xuống, nhưng ngã như vậy thì không có gì đáng sợ, không có gì đáng tiếc cả. Ngã xuống vì Tổ quốc, vì tương lai các em con ngày mai thì đó cũng là làm tròn nghĩa vụ với gia đình, với Tổ quốc rồi. Nếu con chẳng may ngã xuống thì ba má chớ có buồn, hãy lấy đó làm vinh dự cho gia đình.” - Trần Cảnh Hùng, 16 tuổi. (Quảng Bình, 14/8/1968).

Những dòng thư ấy khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào. Ở độ tuổi mười sáu, mười tám khi nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường họ đã phải đối diện với sinh tử, nhưng vẫn bình thản nói về cái chết như một điều có thể chấp nhận, nếu đó là sự hy sinh vì Tổ quốc. Đó không chỉ là sự trưởng thành vượt lên tuổi tác, mà còn là biểu hiện của một tinh thần yêu nước mãnh liệt và niềm tin không lay chuyển vào ngày chiến thắng.

Bộ đội hành quân trong cuộc tấn công và nổi dậy mùa Xuân năm 1968.

Đó là hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên thời chiến những người sẵn sàng gác lại gia đình, ước mơ riêng để bước vào chiến trường khốc liệt. Họ ra đi với một lời hẹn trở về, nhưng không phải ai cũng có cơ hội thực hiện lời hẹn ấy. Có những người đã nằm lại nơi rừng sâu, núi thẳm, có những người đến nay vẫn chưa biết được nơi yên nghỉ. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên độc lập, tự do cho dân tộc.

Đọc những lá thư ấy, người hôm nay không chỉ xúc động mà còn thấu hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ và cả những ước mơ còn dang dở của biết bao con người. Những dòng thư tưởng chừng nhỏ bé lại trở thành ngọn lửa lớn, thắp lên niềm tự hào và lòng biết ơn trong mỗi chúng ta.

Những câu chuyện từ thời hoa lửa vì thế không chỉ thuộc về quá khứ, mà vẫn còn nguyên giá trị trong hiện tại. Tuổi trẻ ngày ấy đã sống rực rỡ bằng sự dấn thân và hy sinh, thì tuổi trẻ hôm nay càng cần sống có trách nhiệm, biết trân trọng hòa bình và không ngừng nỗ lực cống hiến. Đó chính là cách để tiếp nối ngọn lửa mà cha anh đã thắp lên ngọn lửa của lý tưởng, của lòng yêu nước và của khát vọng xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn