Những Lá Thư Từ Cao Điểm 468
Trong căn nhà nhỏ nằm ven cánh đồng quê Nghệ An, ông Lê Minh Sơn vẫn còn giữ nguyên chiếc ba lô bạc màu cùng xấp thư cũ đã úa vàng theo năm tháng. Đó là những kỷ vật gắn liền với quãng đời người lính nơi mặt trận Vị Xuyên — chiến trường khốc liệt bậc nhất trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ông Sơn nhập ngũ năm 1981 khi vừa tròn 21 tuổi. Rời quê hương với lời dặn của mẹ: “Đi giữ nước thì phải sống cho xứng đáng”, chàng thanh niên xứ Nghệ mang theo niềm tin và lòng quyết tâm của tuổi trẻ.
Năm 1984, đơn vị của ông được điều động lên mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang. Những ngày đầu đặt chân tới đây, ông không thể quên hình ảnh núi rừng tan hoang bởi bom pháo. Cây cối cháy đen, đá núi bị cày nát, hầm hào chằng chịt khắp các sườn đồi.
Ông kể:
“Có ngày pháo địch bắn hàng nghìn quả xuống trận địa. Đất đá rung chuyển như động đất. Bộ đội vừa chiến đấu vừa đào hầm để giữ mạng sống.”
Đơn vị ông đóng quân gần cao điểm 468 — nơi thường xuyên diễn ra các trận đánh ác liệt. Nhiệm vụ của ông là thông tin liên lạc và tiếp tế cho tuyến trước. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy vì đường dây điện thoại thường bị pháo cắt đứt.
Một đêm cuối năm 1984, giữa lúc mưa rét tê tái, đường dây thông tin bất ngờ mất liên lạc. Nếu không nối lại kịp thời, đơn vị phía trước sẽ không nhận được lệnh tác chiến. Ông Sơn cùng hai đồng đội lập tức bò dọc theo triền núi để tìm điểm đứt.
Pháo sáng từ phía đối phương liên tục rọi xuống. Đạn súng máy quét ngang sườn đồi. Khi tìm thấy đoạn dây bị đứt, người đồng đội tên Nguyễn Hữu Phúc đã lấy thân mình che cho ông nối dây.
Ông Sơn nghẹn giọng:
“Lúc tín hiệu vừa thông thì Phúc bị mảnh pháo găm vào ngực. Cậu ấy chỉ kịp nói: ‘Đừng để mất liên lạc…’ rồi lịm đi.”
Đêm ấy, dù mất đi người đồng đội thân thiết, ông và đồng đội vẫn giữ được hệ thống thông tin thông suốt cho đơn vị chiến đấu.
Những năm ở Vị Xuyên, điều khiến ông nhớ nhất không chỉ là bom đạn mà còn là tình đồng chí thiêng liêng. Giữa chiến trường ác liệt, họ chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc và đọc chung những lá thư từ quê nhà.
Ông vẫn giữ bức thư cuối cùng mẹ gửi trước khi bà qua đời. Lá thư đã sờn mép vì được ông mang theo suốt những năm chiến đấu. Mỗi lần nhớ nhà, ông lại lấy ra đọc dưới ánh đèn pin trong hầm đá.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều vết thương trên cơ thể. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về Vị Xuyên vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí người lính năm nào.
Mỗi dịp gặp gỡ đồng đội cũ, ông Sơn lại kể cho lớp trẻ nghe về sự hy sinh của những người lính nơi biên cương. Ông luôn nhắn nhủ:
“Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là máu, là tuổi xuân của biết bao người đã nằm lại nơi núi đá Vị Xuyên.”



