Những Lá Thư Từ Hậu Phương (1)
Xã Phú Khê nằm ở vùng đồi núi Đất Tổ. Dân quân và người dân nơi đây đãthể hiện lòng yêu nước sâu sắc qua tình đồng đội, tình yêu đôi lứa và tinh thần lạc quan bất diệt. Máy bay Mỹ thường bay thấp, ném bom xuống cánh đồng, làng mạc để cắt đứt đường chi viện. Chị Nguyễn Thị Lan (một cô gái dân quân quê Phú Khê) kể lại: "Bom rơi như mưa, đất trời rung chuyển, khói lửa mịt mù. Chúng tôi đào hầm chui sâu dưới đất, sống trong ẩm thấp nhưng ai cũng lạc quan: 'Bom Mỹ có rơi thì rơi, ta vẫn sản xuất, vẫn chi viện cho miền Nam!' Tình đồng đội như anh em ruột thịt – có lần hầm sập, anh em thay nhau đào bới cứu nhau, hát 'Quê hương' để quên sợ hãi."
Tình yêu đôi lứa là nguồn sức mạnh lớn. Nhiều chàng trai Phú Khê nhập ngũ vào Nam, để lại người yêu ở hậu phương. Chị Lan có người yêu là anh Hà – chiến sĩ tại chiến trường Quảng Trị. Anh viết thư: "Lan ơi, anh ở tiền tuyến, bom đạn lửa khói, nhưng nghĩ đến em đào hầm tránh bom ở Phú Khê, anh thấy mình phải mạnh mẽ. Yêu em là yêu nước, hy sinh để mai sau không còn bom rơi." Chị Lan trả lời: "Anh ơi, em và chị em dân quân ngày đêm làm ruộng, gánh gạo chi viện. Hãy đánh thắng giặc Mỹ để về với Phú Khê xanh tươi!" Những lá thư ấy, viết dưới ánh đèn dầu leo lét trong hầm, là động lực giúp họ vượt qua bão táp.
Dù nhiều người con Phú Khê hy sinh nơi chiến trường xa (như tại Quảng Trị "mùa hè đỏ lửa"), tinh thần lạc quan vẫn bất diệt. Người dân kể: "Hy sinh vì Tổ quốc là vinh quang. Chúng tôi lạc quan vì đánh cho chính nghĩa, cho con cháu mai sau yên bình." Ngày nay, những kỷ niệm ấy được kể lại qua các buổi sinh hoạt làng, nhắc nhở thế hệ trẻ trân trọng hòa bình.



