NHỮNG LÁ THƯ TỪ YÊN MÔ – SỨC MẠNH HẬU PHƯƠNG
NHỮNG LÁ THƯ TỪ YÊN MÔ – SỨC MẠNH HẬU PHƯƠNG
Giữa chiến trường Tĩnh Gia đầy khói lửa pháo hạm, điều quý giá nhất đối với chàng lính trẻ Đoàn Văn Nhởi không phải là những tấm huy chương, mà là những lá thư từ quê nhà Lạc Hiền gửi tới. Trong những năm tháng chiến tranh, hòm thư quân đội chính là sợi dây duy nhất nối liền tiền tuyến với hậu phương, là nguồn nhựa sống tưới mát tâm hồn những người lính xa nhà.
Cụ Nhởi nhớ lại, mỗi khi có tin "thư về", cả đơn vị lại náo nức như có hội. Những lá thư viết trên giấy học trò vàng ố, nét chữ của cha mộc mạc, lời dặn của mẹ thiết tha, hay dòng chữ nắn nót của người em nhỏ... tất cả đều được cụ nâng niu như báu vật. Trong thư, cha kể về mùa màng ở Yên Mô năm nay có tốt không, mẹ nhắc cụ phải giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ (dù mẹ biết rõ ngoài chiến trường cơm ăn chẳng mấy khi no). Những câu chuyện giản dị về cây đa, bến nước, về con đường làng Lạc Hiền thân thuộc đã giúp cụ Nhởi quên đi cái khắc nghiệt của nắng gió miền Trung và sự hiểm nguy của đạn lạc bom rơi.
"Mỗi lần đọc thư, tôi như thấy bóng dáng quê hương hiện ra trước mắt", cụ xúc động kể lại. Có những lá thư đi mất cả tháng trời mới đến tay, góc giấy đã sờn rách vì qua tay bao người vận chuyển, nhưng hơi ấm tình thân thì vẫn nguyên vẹn. Sức mạnh từ hậu phương ấy là một thứ vũ khí vô hình nhưng vô cùng lợi hại. Nó giúp cụ hiểu rõ mình đang chiến đấu vì ai và vì cái gì. Cụ chiến đấu để bảo vệ chính những lá thư ấy, bảo vệ cuộc sống bình yên của gia đình và xóm giục. Những lúc mệt mỏi nhất, khi đối mặt với những trận oanh tạc kinh hồn của địch, cụ lại lôi những lá thư ra đọc lại. Từng con chữ như lời thầm thì tiếp thêm ý chí, nhắc nhở cụ phải sống, phải chiến thắng để một ngày nào đó được đích thân hồi hương, viết tiếp những trang đời dang dở trên mảnh đất Yên Mô yêu dấu.



