NHỮNG LẦN CHUYỂN TRẬN ĐỊA GIỮA ĐÊM ĐỂ TRÁNH PHÁO PHẢN KÍCH
Những lần đơn vị phải nhanh chóng cơ động trận địa trong đêm sau khi hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu, nhằm bảo đảm an toàn và giữ bí mật lực lượng.
Đối với người lính pháo binh, hoàn thành nhiệm vụ khai hỏa không có nghĩa là được nghỉ ngơi.
Nhiều khi, công việc khó khăn nhất lại bắt đầu ngay sau đó.
Bác Phạm Văn Nghi vẫn nhớ như in những đêm đơn vị phải cơ động trận địa ngay sau khi thực hiện nhiệm vụ chiến đấu.
Đó là những cuộc di chuyển diễn ra trong bóng tối, với yêu cầu nhanh chóng, bí mật và tuyệt đối an toàn.
Một đêm cuối năm 1971, đơn vị của bác vừa hoàn thành một nhiệm vụ hỏa lực.
Sau những loạt pháo cuối cùng, mọi người tranh thủ kiểm tra lại khí tài.
Ai cũng nghĩ sẽ có một khoảng thời gian ngắn để nghỉ ngơi.
Nhưng chỉ ít phút sau, mệnh lệnh mới được truyền xuống.
Toàn đơn vị phải chuyển trận địa ngay trong đêm.
Mọi người lập tức hiểu tình hình.
Sau mỗi lần khai hỏa, vị trí trận địa có nguy cơ bị đối phương phát hiện.
Vì vậy, việc thay đổi vị trí là yêu cầu quan trọng để bảo toàn lực lượng.
Không có thời gian chần chừ.
Không có thời gian nghỉ ngơi.
Các tổ nhanh chóng bắt tay vào công việc.
Đạn dược được kiểm tra lại.
Dụng cụ được thu gọn.
Những dấu vết hoạt động tại trận địa được xử lý cẩn thận.
Trong ánh sáng rất yếu được che chắn kỹ, từng người lặng lẽ thực hiện phần việc của mình.
Không ai nói lớn.
Chỉ có những khẩu lệnh ngắn gọn vang lên trong đêm.
Bác Nghi cùng đồng đội bắt đầu chuẩn bị cho việc di chuyển.
Con đường phía trước là những lối mòn xuyên rừng.
Có đoạn dốc.
Có đoạn lầy lội.
Có đoạn phải men theo sườn núi.
Mọi người đều hiểu rằng cuộc hành quân này sẽ không dễ dàng.
Khoảng nửa đêm, đoàn bắt đầu rời vị trí cũ.
Rừng đêm yên tĩnh.
Tiếng bước chân được giữ ở mức nhỏ nhất có thể.
Mỗi người đều tập trung vào nhiệm vụ.
Không ai được phép làm lộ vị trí.
Không ai được phép tách khỏi đội hình.
Có những lúc đường quá hẹp, mọi người phải đi thành hàng dài.
Có những đoạn đất trơn khiến việc di chuyển chậm hơn dự kiến.
Nhưng không ai phàn nàn.
Bởi tất cả đều hiểu ý nghĩa của nhiệm vụ.
Bác Nghi kể rằng điều khó nhất không phải là mang vác nặng.
Mà là phải luôn giữ sự tỉnh táo sau nhiều giờ chiến đấu.
Cơ thể mệt mỏi.
Đôi chân đau nhức.
Nhưng tinh thần vẫn phải tập trung.
Đó là điều mà người lính pháo binh luôn được rèn luyện.
Gần sáng, đơn vị đến vị trí mới.
Đây là một khu vực đã được khảo sát từ trước.
Ngay khi đến nơi, mọi người lập tức triển khai công việc.
Người kiểm tra địa hình.
Người bố trí lại vị trí pháo.
Người chuẩn bị công sự.
Không ai nghỉ ngơi ngay.
Bởi trận địa mới phải nhanh chóng đi vào trạng thái sẵn sàng.
Khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện, công việc cơ bản đã hoàn tất.
Nhìn từ xa, rất khó để nhận ra nơi đây vừa trở thành một trận địa pháo mới.
Mọi dấu vết đều được ngụy trang cẩn thận.
Bác Nghi ngồi xuống bên công sự vừa hoàn thành.
Mồ hôi vẫn còn thấm đẫm lưng áo.
Đôi bàn tay lấm đất.
Nhưng trong lòng ông cảm thấy yên tâm.
Một đồng đội trẻ lúc đó khẽ nói:
“Đêm nào cũng chuyển trận địa như thế này, đúng là không dễ chút nào anh nhỉ.”
Bác Nghi mỉm cười:
“Khó thì có khó. Nhưng còn trận địa là còn nhiệm vụ.”
Nhiều năm sau, khi nhớ lại những đêm cơ động ấy, bác vẫn cảm nhận được không khí khẩn trương của một thời chiến tranh.
Những bước chân lặng lẽ giữa rừng đêm.
Những khẩu pháo được di chuyển trong bí mật.
Và tinh thần sẵn sàng vượt qua mọi gian khổ của người lính pháo binh.
Đó là những ký ức bình dị nhưng sâu sắc, góp phần tạo nên một phần không thể quên trong cuộc đời người lính năm xưa.



