NHỮNG LẦN DẪN ĐƯỜNG CHO XE VẬN TẢI QUA VÙNG NGUY HIỂM
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Nguyễn Văn Hòa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Thanh – được nghe bác kể về những lần dẫn đường cho đoàn xe vận tải đi qua các khu vực rừng núi nguy hiểm trên tuyến Trường Sơn, nơi địa hình phức tạp, bom mìn còn sót lại và địch có thể đánh phá bất cứ lúc nào, đòi hỏi người lính công binh phải đi trước mở lối an toàn. Qua lời kể chân thực, hình ảnh người lính trinh sát dẫn đường trong đêm hiện lên rất rõ nét. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu sắ
Trong buổi trò chuyện, bác Nguyễn Văn Hòa nhớ lại có những lần đi trước đoàn xe để kiểm tra tuyến đường trước khi bộ đội hành quân. Bác kể rằng nhiệm vụ quan trọng nhất là phải đảm bảo đường đi an toàn tuyệt đối cho xe vận tải. “Xe đi sau mình,” bác nói. Có những đoạn đường phải kiểm tra kỹ từng vị trí vì có thể có bom mìn hoặc hố bom cũ. “Phải chắc rồi mới cho qua,” bác chia sẻ. Dù trời tối và điều kiện khó khăn, người lính công binh vẫn phải đi trước để xác định đường đi an toàn. “Đi trước là trách nhiệm,” bác nói chậm rãi. Nhiều lần phải đánh dấu lại tuyến đường để xe đi theo đúng hướng và không bị lạc. “Không được sai đường,” bác nhấn mạnh. Chúng tôi hình dung giữa rừng Trường Sơn, từng đoàn xe vận tải phía sau được bảo vệ bởi sự lặng lẽ đi trước của người lính trinh sát. Điều khiến bác nhớ nhất là khi cả đoàn xe vượt qua khu vực nguy hiểm an toàn. “Qua hết là mừng nhất,” bác mỉm cười. Sau mỗi chuyến dẫn đường, bác cùng đồng đội lại kiểm tra lại tuyến đường để đảm bảo an toàn lâu dài. “Phải chắc hơn nữa,” bác nói. Buổi trò chuyện kết thúc, bác Hòa nhắn nhủ rằng người lính công binh phải luôn cẩn trọng, kỷ luật và đặt an toàn của đồng đội lên hàng đầu. Rời khỏi gia đình bác, chúng tôi càng thêm trân trọng những bước chân đi trước mở đường cho cả chiến dịch.



