Mẹ Dương Thị Tốt sinh năm 1894, một người phụ nữ vĩ đại đã cống hiến trọn vẹn cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, trước khi qua đời vì tuổi cao sức yếu vào năm 1978. Trong số tám người con mà mẹ dứt ruột sinh ra, có tới năm người tự hào đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam, trở thành những hạt nhân nòng cốt của phong trào địa phương. Các con gái của mẹ như chị Trần Thị Nghiệp và Trần Thị Xuyên là những cơ sở hoạt động chí cốt, trong khi chị Trần Thị Đầm kiên cường làm giao liên, tiếp tế đắc lực cho bộ đội Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác.
Trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước, cuộc đời mẹ Tốt trải qua vô vàn lận đận, vừa phải vất vả nuôi dạy con cháu nên người, vừa phải trực tiếp đương đầu với những đòn thù tra khảo của kẻ thù. Mỗi lần bộ đội và du kích tổ chức đánh đồn Phước Thọ, bọn giặc lại lùng sục tìm đến tận nhà bắt mẹ tra khảo gắt gao về tung tích của các con tham gia cách mạng. Trước mũi súng và sự hăm dọa của giặc, mẹ vẫn dõng dạc, hiên ngang trả lời rằng mấy ông kiếm nó mà bắt chứ mẹ hoàn toàn không biết. Để bảo toàn cơ sở và tính mạng, không ít lần mẹ phải lặn lội xuống tận vùng Cần Giờ, Vũng Tàu lánh mặt ròng rã nhiều tháng trời cho qua những "cơn sóng gió".Dẫu kiên cường trước quân thù là thế, nhưng tận sâu trong lòng, mẹ vẫn phải gánh chịu những nỗi đau đứt từng khúc ruột khi lần lượt tiễn biệt những người thân yêu ngã xuống. Người con trai Trần Văn Bi, Trưởng ban Giao liên huyện Long Thành, đã anh dũng hy sinh vì bị giặc phục kích năm 1959 khi đang trên đường móc nối đường dây công tác từ huyện về xã. Năm năm sau, người con trai khác là Trần Văn Chót, một y tá quả cảm của huyện đội Nhơn Trạch, cũng tiếp bước anh mình vĩnh viễn nằm lại chiến trường,. Vượt qua mọi nghịch cảnh, mẹ âm thầm chịu đựng nỗi đau và tiếp tục cưu mang, nuôi dưỡng đứa cháu nội Trần Văn Tẻn từ lúc mới 8 tháng tuổi, để rồi sau này người cháu ấy nối tiếp truyền thống gia đình gia nhập du kích và oanh liệt vướng mìn hy sinh ở tuổi 21.