NHỮNG LẦN THEO DÕI THƯƠNG BINH GIỮA HÀNH QUÂN LIÊN TỤC
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Trần Văn Phú, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Thanh – được nghe bác kể về những lần theo dõi tình trạng thương binh trong suốt quá trình hành quân liên tục trên tuyến Trường Sơn, khi việc nghỉ ngơi rất hạn chế và điều kiện chăm sóc y tế còn nhiều thiếu thốn. Qua lời kể chân thực, hình ảnh người lính quân y luôn sát cánh bên thương binh hiện lên rất rõ nét. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn tinh thần trách nhiệm và sự bền bỉ của người lí
Trong buổi trò chuyện, bác Trần Văn Phú nhớ lại có những chuyến hành quân dài ngày, thương binh phải di chuyển liên tục trong điều kiện rất vất vả.
Bác kể rằng nhiệm vụ của quân y là phải luôn theo sát để theo dõi sức khỏe từng người.
“Đi đâu cũng phải theo,” bác nói.
Có những trường hợp thương binh yếu, phải vừa di chuyển vừa quan sát tình trạng liên tục.
“Không được rời mắt,” bác chia sẻ.
Dù hành quân kéo dài, mọi người vẫn phải đảm bảo sức khỏe thương binh không bị xấu đi.
“Xấu là phải xử lý ngay,” bác nói chậm rãi.
Nhiều lần phải dừng lại ngắn để kiểm tra lại vết thương và điều chỉnh cách chăm sóc.
“Phải theo sát từng lúc,” bác nhấn mạnh.
Chúng tôi hình dung giữa những chặng đường rừng dài, người lính quân y luôn lặng lẽ đồng hành cùng thương binh qua từng bước di chuyển.
Điều khiến bác nhớ nhất là khi thương binh giữ được sức khỏe ổn định suốt hành trình dài.
“Ổn là yên tâm nhất,” bác mỉm cười.
Sau mỗi chặng hành quân, bác cùng đồng đội lại tiếp tục chuẩn bị cho các ca chăm sóc tiếp theo.
“Phải luôn theo sát,” bác nói.
Buổi trò chuyện kết thúc, bác Phú nhắn nhủ rằng người lính quân y phải luôn kiên trì, chu đáo và đặt trách nhiệm lên hàng đầu trong mọi hoàn cảnh.
Rời khỏi gia đình bác, chúng tôi càng thêm trân trọng những con người đã âm thầm đồng hành cùng sự sống trên từng chặng đường chiến tranh.



