NHỮNG LẦN TRINH SÁT MỞ ĐƯỜNG GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Nguyễn Văn Hòa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Thanh – được nghe bác kể về những lần đi trinh sát mở đường trong rừng Trường Sơn để xác định tuyến đi an toàn cho bộ đội và xe vận tải, khi mỗi bước chân đều phải đối mặt với nguy cơ bom mìn và địa hình hiểm trở. Qua lời kể chân thực, hình ảnh người lính công binh lặng lẽ dò đường giữa rừng sâu hiện lên rất rõ nét. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn sự cẩn trọng và gan dạ của lực lượng côn
Trong buổi trò chuyện, bác Nguyễn Văn Hòa nhớ lại những ngày cùng đồng đội đi trinh sát mở đường trong điều kiện rừng núi phức tạp. Bác kể rằng nhiệm vụ quan trọng nhất là phải xác định được tuyến đường an toàn để bộ đội và xe vận tải có thể đi qua. “Đi trước là nguy hiểm nhất,” bác nói. Có những đoạn phải dừng lại rất lâu để quan sát dấu vết bom mìn và địa hình xung quanh. “Phải nhìn cho kỹ,” bác chia sẻ. Dù nguy cơ luôn rình rập, người lính công binh vẫn phải tiến từng bước thận trọng. “Không được chủ quan,” bác nói chậm rãi. Nhiều lần phải đánh dấu lại tuyến đường để đồng đội phía sau đi theo an toàn. “Phải nhớ từng đoạn,” bác nhấn mạnh. Chúng tôi hình dung giữa rừng Trường Sơn, mỗi dấu chân mở đường là một sự đánh đổi bằng kinh nghiệm và lòng dũng cảm. Điều khiến bác nhớ nhất là khi tuyến đường được xác định an toàn, giúp cả đoàn quân hành tiến thuận lợi. “Thông đường là mừng nhất,” bác mỉm cười. Sau mỗi chuyến trinh sát, bác cùng đồng đội lại rà soát lại toàn bộ tuyến đường để đảm bảo độ an toàn cao hơn. “Phải chắc hơn nữa,” bác nói. Buổi trò chuyện kết thúc, bác Hòa nhắn nhủ rằng người lính công binh phải luôn cẩn trọng, kiên trì và đặt an toàn đồng đội lên trên hết. Rời khỏi gia đình bác, chúng tôi càng thêm trân trọng những con đường thầm lặng đã mở lối cho chiến thắng.



