NHỮNG LÀNG QUÊ VÙNG CÁT TRẮNG GIO MỸ – VƯỢT QUA NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN TRANH
Về vùng đất Gio Mỹ, huyện Gio Linh cũ, người ta dễ bắt gặp những triền cát trắng trải dài dưới nắng gió miền Trung. Cát ở đây tưởng như khô cằn, nhưng qua bao thế hệ, người dân vẫn bám đất, dựng làng, làm ruộng, trồng cây và gây dựng cuộc sống. Chính trên những miền cát ấy, nhiều làng quê đã trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, chịu đựng biết bao mất mát nhưng vẫn kiên cường tồn tại và hồi sinh.
Trước chiến tranh, các làng quê vùng cát Gio Mỹ có cuộc sống giản dị như bao làng quê ven biển Quảng Trị. Người dân quanh năm gắn bó với ruộng đồng, những bãi cát, vườn nhà và biển cả. Cát tuy nghèo dinh dưỡng nhưng người dân biết cách cải tạo đất, tận dụng từng khoảng đất để trồng khoai, trồng sắn, rau màu và các loại cây phù hợp. Những mái nhà đơn sơ nép mình giữa hàng tre, hàng phi lao; những con đường cát nối các xóm làng; tiếng gọi nhau mỗi buổi sớm tạo nên một cuộc sống bình dị mà đầm ấm.
Nhưng chiến tranh đã làm thay đổi tất cả.
Từ những năm kháng chiến, vùng đất Gio Mỹ nằm trong khu vực chiến sự ác liệt của Gio Linh. Những làng quê vốn chỉ quen với tiếng cuốc, tiếng cày bắt đầu phải sống giữa tiếng bom, tiếng pháo. Ruộng đồng bị cày xới, nhà cửa bị tàn phá, cây cối bị bom đạn làm cho xác xơ. Có những gia đình phải rời quê đi sơ tán; có những người phải sống trong hầm, trong những căn nhà tạm giữa những ngày chiến sự căng thẳng.
Nhưng người dân Gio Mỹ không dễ dàng rời bỏ quê hương.
Trong những năm tháng gian khổ, họ tìm mọi cách để vừa bảo vệ gia đình, vừa góp sức cho cuộc kháng chiến. Những người mẹ, người chị lo lương thực; những thanh niên tham gia lực lượng chiến đấu, giao liên, dân công; những người nông dân vừa sản xuất vừa phục vụ bộ đội. Có người làm nhiệm vụ dẫn đường, có người đưa tin, có người che chở cán bộ và chăm sóc thương binh. Những công việc ấy diễn ra âm thầm nhưng góp phần tạo nên sức mạnh của quân và dân trên vùng đất Gio Linh.
Có những đêm, làng quê chìm trong bóng tối. Người dân phải rời nhà xuống hầm tránh bom. Trẻ nhỏ được ôm chặt trong vòng tay của mẹ. Người già cố gắng trấn an con cháu. Ngoài kia, tiếng bom đạn liên tục vọng lại. Khi trời vừa yên tiếng súng, mọi người lại bước ra khỏi hầm, kiểm tra nhà cửa, tìm kiếm người thân và bắt đầu khắc phục những gì vừa bị tàn phá.
Cát trắng có thể bị bom đạn cày xới, nhưng không thể xóa đi tình cảm của người dân với quê hương.
Sau mỗi lần làng xóm bị tàn phá, người dân lại dựng lại nhà. Ruộng đồng bị bom phá thì tìm cách khai hoang. Cây cối bị đổ lại trồng cây mới. Những con đường bị phá lại được sửa chữa. Chính sự bền bỉ ấy đã giúp các làng quê vùng cát Gio Mỹ tồn tại qua những năm tháng khốc liệt nhất.
Trong chiến tranh, nhiều người con của Gio Mỹ đã lên đường chiến đấu và không trở về. Có những gia đình chịu nhiều mất mát, có những người mẹ lần lượt tiễn chồng, tiễn con ra trận. Những người ở lại tiếp tục sống, tiếp tục lao động và tiếp tục chờ đợi. Nỗi đau riêng của từng gia đình hòa vào nỗi đau chung của quê hương, nhưng cũng chính từ đó hình thành nên một sức mạnh đặc biệt: ý chí không khuất phục trước chiến tranh.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất. Đối với người dân vùng cát Gio Mỹ, ngày hòa bình là ngày được trở về với quê hương và bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng trước mắt họ vẫn là những cánh đồng đầy dấu tích chiến tranh, những vùng đất hoang hóa, nhà cửa đổ nát và những hiểm nguy còn sót lại trong lòng đất.
Một lần nữa, người dân Gio Mỹ lại bước vào một cuộc chiến mới – cuộc chiến khôi phục quê hương.
Những người từng cầm súng nay cầm cuốc. Những người từng vận chuyển lương thực ra chiến trường nay khai hoang ruộng đất. Thanh niên cùng nhau mở đường, làm thủy lợi, cải tạo đất. Người dân phát quang cây cỏ, san lấp hố bom, từng bước đưa những vùng đất bị bỏ hoang trở lại sản xuất.
Trên vùng cát trắng, màu xanh bắt đầu trở lại.
Những hàng cây được trồng lên để giữ cát. Những mảnh vườn được cải tạo. Những cánh đồng dần có màu xanh của cây trồng. Nhà cửa được dựng lại. Đường làng được mở rộng. Tiếng trẻ em đến trường dần thay thế những âm thanh của chiến tranh.
Nhìn lại chặng đường ấy, có thể thấy lịch sử vùng cát Gio Mỹ không chỉ được viết bằng những trận đánh hay những chiến công. Lịch sử còn được viết bằng mồ hôi của người nông dân, sự hy sinh của những người mẹ, lòng dũng cảm của thanh niên và nghị lực của những gia đình mất mát sau chiến tranh.
Cát trắng tưởng như khô cằn nhưng lại là nơi chứng minh sức sống mãnh liệt của con người. Càng khó khăn, người dân càng biết cách bám đất. Càng nhiều mất mát, họ càng trân trọng cuộc sống hòa bình. Và từ những vùng đất từng chịu bom đạn, họ đã dựng nên những làng quê ngày càng khang trang, trù phú.
Ngày nay, những làng quê vùng cát Gio Mỹ đã khoác lên mình diện mạo mới. Những con đường mới nối dài, những ngôi nhà mới mọc lên, màu xanh của cây cối phủ dần trên những triền cát. Nhưng dưới mỗi bước chân hôm nay vẫn là ký ức về một thời gian khó.
Đó là câu chuyện của những con người đã bám đất, giữ làng, vượt qua chiến tranh và làm cho vùng cát trắng hồi sinh.
Và có lẽ, điều đẹp nhất mà những thế hệ đi trước để lại không chỉ là một quê hương được xây dựng lại, mà còn là một bài học sâu sắc cho thế hệ hôm nay:
Đất có thể khô cằn, chiến tranh có thể tàn phá, nhưng khi con người biết đoàn kết, kiên cường và tin vào ngày mai, vùng đất ấy nhất định sẽ hồi sinh.



