Bài viết

Những linh hồn thép giữa vùng đất phèn Đức Huệ

Trên mảnh đất Đức Huệ miền biên giới, nơi phèn mặn thấm sâu vào từng thớ đất, có những câu chuyện về sự sống nảy mầm từ cái chết mà người ta vẫn nhắc lại như một huyền thoại. Nếu ai đã từng đi qua vùng Bình Thành, chắc chắn sẽ không quên được hơi ấm của những người mẹ, người chiến sĩ đã biến lòng đất thành trái tim của cuộc kháng chiến.

Tây Ninh14/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn lửa thầm lặng nơi vùng biên

Giữa cái nắng cháy da và những đợt càn quét gắt gao, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết chính là biểu tượng của sự kiên trinh không gì lay chuyển nổi. Mẹ không chỉ là một nhân vật lịch sử, mẹ là "gốc tùng" già bao dung. Mẹ sinh ra cuối thế kỷ 19, trải qua ba thế kỷ thăng trầm, mẹ đã mười lần tiễn các con mình ra trận. Bạn hãy tưởng tượng xem, mỗi lần tiễn biệt là một lần mẹ giấu nỗi đau vào nếp áo, để rồi bảy người con của mẹ đã hóa thân vào cỏ cây, sông núi. Dưới mái tranh nghèo gần đồn giặc, đêm đêm mẹ vẫn thắp lên ngọn đèn lồng nhỏ. Ánh sáng ấy mỏng manh nhưng lại là "mắt thần" dẫn lối cho những đoàn quân hành quân bí mật xuyên đêm giữa vùng biên giới Đức Huệ, Vĩnh Hưng, giữ cho mạch máu giao liên không bao giờ đứt đoạn.

Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh – Tay súng của lòng dân

Cùng với sự chở che của các bà mẹ, những người con như anh Huỳnh Văn Đảnh lại viết nên bản hùng ca bằng sự quả cảm vô song. Xuất thân từ thân phận người đi ở đợ nghèo khó, anh sớm hiểu rằng chỉ có cầm súng mới giữ được xóm làng. Với đôi mắt tinh anh của một tay súng thiện xạ, anh đã trải qua hơn 130 trận đánh lớn nhỏ. Người ta kể rằng, anh bám dân như rễ bám đất. Khi giặc đốt phá hàng chục ngôi nhà của bà con để uy hiếp tinh thần, anh không hề nao núng mà đã cùng đồng đội thức trắng đêm, tay búa tay rìu dựng lại nhà cho dân ngay dưới tầm đại bác. Hành động ấy không chỉ là sự sẻ chia, mà là một lời khẳng định đanh thép rằng: Giặc có thể đốt nhà, nhưng không bao giờ đốt cháy được ý chí của người Long An.

Lời thề từ Rừng Rong và niềm tin ngày toàn thắng

Tất cả những con người ấy, từ người mẹ già đến anh chiến sĩ trẻ, đều mang theo hơi thở của "Hội thề Rừng Rong" năm nào: “Độc lập hay là chết!”. Tại mảnh đất Đức Huệ này, tinh thần ấy được cụ hóa thành những đường hầm địa đạo xuyên lòng đất, những hộp thư bí mật nằm sâu trong bụi rậm. Họ sống theo lý tưởng thầm lặng: đời cha ngã xuống thì đời con đứng dậy, chẳng bao giờ bỏ cuộc. Chính những hy sinh không tên đó đã kết thành một sức mạnh khổng lồ, khiến quân thù phải chùn bước và tạo tiền đề cho mùa xuân đại thắng năm 1975.

Gia tài họ để lại cho vùng đất Đức Huệ hôm nay không phải là những tấm huy chương sáng chói, mà là một vùng đất hòa bình, nơi những cánh đồng khóm, ruộng lúa đã xanh tươi trên nền đạn bom xưa. Câu chuyện về họ sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm lòng người, nhắc nhớ về một "Thời hoa lửa" kiên trung và đầy tính nhân văn của dải đất Long An "Trung dũng kiên cường".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn