Những loại vũ khí một thời cày xới quê hương
Những loại vũ khí một thời cày xới quê hương
Ông Lê Văn Hồng bên những loại vũ khí một thời cày xới quê hương
Ngày hôm sau, ông giục anh em trong đơn vị nấu cơm ăn sớm, vì khả năng địch sẽ đến ném bom. Quả nhiên, lúc 6 giờ, có chiếc máy bay trinh sát của địch bay vòng quanh núi và bắn một trái pháo chỉ điểm xuống vị trí phía trên Căn cứ Suối Môn khoảng 100 mét. Tất cả các đơn vị khác như Ban An ninh huyện, Ban Kinh tài, Ban Dân vận huyện, Giao liên huyện, Huyện uỷ Dương Minh Châu đều xuống hầm trú ẩn.
Tiếp sau, hai chiếc máy bay của địch đến đánh bom. Đầu tiên, chúng thả loại bom lớn, không ai bị thương. Khoảng 10-15 phút sau, chúng bắt đầu thả hàng trăm trái bom bi, mỗi trái to bằng trái ổi, lăn xuống hang động, phát nổ. Miểng bom khiến các ông Năm Lắc, Ba Trung, Năm Đang và Tám Mối bị thương. “Lúc đó, tôi không phải là y tá, nhưng biết chích thuốc. Tôi liền chích cho mỗi người một mũi thuốc cầm máu và một mũi thuốc khoẻ. Riêng ông Ba Trung và ông Năm Lắc bị thương quá nặng nên tôi chích thêm cho mỗi người một mũi thuốc nữa”- ông Hiệp bồi hồi kể.
“Sau đó, anh em cõng những người bị thương bò lên mặt đất. Lên tới trên, chúng tôi để ông Năm Đang nằm bên trong hốc đá, ông Năm Lắc nằm ngoài. Ông Ba Trung bị thương quá nặng, chưa kịp đem vô thì đã qua đời”- ông Hiệp đau buồn nhắc lại- “Ông Năm Đang bị gãy một chân trái, bị thương cánh tay trái và bị thủng bụng, ruột lòi ra ngoài. Ổng gọi tôi đến ngồi kế bên, nói: Cách mạng nhất định thắng lợi, nhất định thành công. Mỹ nhất định thua. Nhưng bây giờ còn khó khăn, ác liệt lắm, mày ráng động viên anh em đừng có vì hoàn cảnh, vì khó khăn, gian khổ, ác liệt mà đi chiêu hồi, mang tiếng cách mạng không tốt. Mày ráng động viên anh em như vậy. Mày có gặp vợ tao, nói vợ tao ráng nuôi con. Cuộc đời tao dốt, không được đi học. Vợ tao ráng nuôi con ăn học, đừng để nó dốt, tội nghiệp…”.
Ông Năm Đang còn dặn ông Hiệp đem trái bầu tặng Huyện uỷ, đi thăm anh em ở xã, động viên anh em ráng chiến đấu.
Sau đó, ông Năm Đang ngất hai lần rồi ra đi mãi mãi…



