Cựu chiến binh

NHỮNG LỜI HẸN 20 NĂM

Sau Hiệp định Genève năm 1954, hàng vạn cuộc chia ly trên bến tàu tập kết đã diễn ra với lời hẹn ước sắt son: "Hai năm sau sẽ trở về" khi cuộc tổng tuyển cử thống nhất đất nước được tổ chức. Thế nhưng, âm mưu của các thế lực thù địch đã biến 2 năm thành 21 năm ròng rã của máu, nước mắt và sự chia cắt địa lý tại vĩ tuyến 17. Qua cuộc đời đầy bi tráng của Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết tại Long An, chúng ta thấy được rằng chính những lời hẹn ước ấy – dù kéo dài hơn 20 năm – vẫn là ngọn hải đăn

Lào Cai13/05/2026Đoàn TN xã Pha Long (Đoàn TN xã Pha Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi lời hẹn ước hai năm trở thành hành trình hai thập kỷ

Tháng 7 năm 1954, những chuyến tàu tập kết bắt đầu rời bến Sông Đốc, Quy Nhơn, Cao Lãnh mang theo niềm hy vọng về một ngày hòa bình thực sự. Trên những bến tàu ấy, hình ảnh những bàn tay giơ cao hai ngón tay – ký hiệu của con số 2 – đã trở thành một biểu tượng tinh thần vô cùng mạnh mẽ. Người đi tin rằng mình ra Bắc để chuẩn bị cho ngày trở về trong tư thế của người chiến thắng, người ở lại tin rằng chỉ cần vượt qua 730 ngày chờ đợi, gia đình sẽ lại sum họp dưới mái nhà tranh.

Tuy nhiên, thực tế lịch sử đã diễn ra vô cùng khắc nghiệt. Con sông Bến Hải không chỉ là giới tuyến quân sự tạm thời mà đã trở thành lằn ranh chia cắt hàng triệu trái tim. Lời hẹn "2 năm" đã bị kéo dài thành "21 năm" do sự tráo trở của chính quyền tay sai miền Nam lúc bấy giờ. Đối với nhân dân vùng đất Long An, sự chờ đợi này không chỉ là thử thách về thời gian mà còn là cuộc đấu tranh sinh tử với sự kìm kẹp, khủng bố của kẻ thù. Mỗi năm trôi qua, lời hẹn ước năm nào càng trở nên trân quý, trở thành động lực để những người mẹ bám trụ giữ đất, những người con bền bỉ chiến đấu trong lòng địch.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết – Biểu tượng của sự chờ đợi kiên trung

Trong hành trình 21 năm chia cắt ấy, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết tại xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An là người đã chứng kiến đầy đủ nỗi đau và sự hy sinh của một gia đình cách mạng. Mẹ sinh năm 1892 và đã sống qua ba thế kỷ. Ngay từ thời kháng chiến chống Pháp, mẹ đã tiễn đưa con trai đầu lòng là anh Nguyễn Văn Liễng tham gia công an xã và nhận tin anh hy sinh vào năm 1953.

Sau năm 1954, khi đất nước chia đôi, các con của mẹ là Nguyễn Văn Anh, Nguyễn Văn Kiểng, Nguyễn Văn Tạo, Nguyễn Văn Yến lần lượt rời nhà tham gia kháng chiến. Dù bị chính quyền địa phương đưa vào diện theo dõi đặc biệt và buộc phải đi "học tập" một tuần mỗi tháng tại trung tâm quận Tuyên Bình vì có con thoát ly, mẹ vẫn giữ vững tấm lòng son sắt. Nhiều đêm, mẹ vẫn cặm cụi thắp đèn lồng làm tín hiệu cho cán bộ Việt Minh vào làng hoạt động ngay giữa vòng vây của kẻ thù. Đối với mẹ, mỗi ngọn đèn được thắp lên không chỉ là nhiệm vụ cách mạng mà còn là sự thắp sáng cho lời hẹn trở về của những người con. Mẹ đã chờ con suốt hơn 20 năm, từ khi tóc còn lốm đốm bạc cho đến khi đã ở tuổi trăm năm, biến nỗi đau mất mát thành sức mạnh che chở cho những người chiến sĩ.

Tinh thần Hội thề Rừng Rong và ý chí thép vượt thời gian

Sức mạnh để những lời hẹn ước "20 năm" không bị mai một còn đến từ những lời thề sắt đá của lớp lớp thanh niên. Tại Trảng Bàng, Tây Ninh, 27 thanh niên của Hội thề Rừng Rong đã từng dõng dạc tuyên bố dưới Quốc kỳ: "Dù đầu râu tóc bạc vẫn còn chiến đấu!", "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu!". Lời thề này chính là câu trả lời đanh thép cho âm mưu chia cắt lâu dài của kẻ thù. Sự chờ đợi của họ không phải là sự chờ đợi thụ động mà là chờ đợi trong tư thế tiến công.

Trong suốt 21 năm ấy, nhiều chiến sĩ của Hội thề đã ngã xuống, như trận đánh ở địa danh Cây Sồi đã khiến 5-6 chiến sĩ hy sinh ngay từ những ngày đầu. Sau ngày 30/4/1975, chỉ còn 7 chiến sĩ của Hội thề năm xưa trở về quê hương. Sự hy sinh của họ, cùng với chiến công của những "nhà thiện xạ" như Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ, Long An, đã góp phần biến lời hẹn ước trở về thành hiện thực. Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh đã cùng đồng đội chiến đấu 134 trận, diệt hàng trăm tên địch để bảo vệ xóm làng, giúp những người mẹ có thêm niềm tin rằng dù 20 năm hay lâu hơn nữa, chính nghĩa nhất định sẽ thắng.

Gia tài của mẹ và bài học về lòng kiên định

Ngày 30/4/1975, lời hẹn ước từ bến tàu năm 1954 cuối cùng cũng đã được thực hiện bằng sự thống nhất hoàn toàn của non sông. Tuy nhiên, đối với Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết, ngày vui ấy thấm đẫm nỗi đau thầm lặng khi 7 người con trai của mẹ đã anh dũng hy sinh cho tổ quốc. Mẹ đã tiếp nhận tin con hy sinh bằng chính trái tim vĩ đại của người mẹ Việt Nam, âm thầm và kiên cường. Mẹ qua đời năm 2011 ở tuổi 119, để lại gia tài là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất cho các thế hệ mai sau.

Nhìn lại lịch sử của "Những lời hẹn 20 năm", cán bộ và nhân dân địa phương hôm nay càng thấu hiểu sâu sắc cái giá của độc lập, tự do. Chúng ta tự hào về truyền thống "Trung dũng kiên cường" của quê hương Long An, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu xương và sự chờ đợi hy sinh của cha ông. Sự bao dung của mẹ Viết – người đã hai lần đứng ra làm đám cưới cho con dâu mồ côi giữa thời chiến – chính là nét đẹp nhân văn cao cả, gắn kết tình người vượt qua mọi sự chia cắt.

Hôm nay, khi đứng dưới bóng cờ hòa bình, chúng ta ghi nhớ công ơn của những người đã ra đi và cả những người đã thầm lặng ở lại giữ vững niềm tin suốt hơn 20 năm chia cắt. Thế hệ hôm nay nguyện tiếp nối tinh thần ấy, sống, học tập và lao động sao cho xứng đáng với sự hy sinh của Mẹ Trần Thị Viết, Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh và các chiến sĩ Hội thề Rừng Rong. Những lời hẹn ước năm xưa sẽ mãi là lời nhắc nhở về ý chí và khát vọng thống nhất dân tộc không bao giờ tắt của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn