NHỮNG LUẬN ĐIỆU CHỐI BỎ, XÉT LẠI LỊCH SỬ
NHỮNG LUẬN ĐIỆU CHỐI BỎ, XÉT LẠI LỊCH SỬ
Nói về lịch sử dân tộc Việt Nam, đó chính là thiên anh hùng ca về tinh thần quật khởi, ý chí quật cường bất khuất, xả thân, là tinh thần đoàn kết trong các cuộc đấu tranh chống giặc ngoại xâm, thiên tai, địch họa, đưa dân tộc Việt Nam vượt qua muôn vàn thử thách, sóng gió để đi đến những thắng lợi vinh quang, xây dựng đất nước thịnh vượng.
Trong bài Diễn văn kỷ niệm 90 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng đã nhấn mạnh: "Lịch sử hàng nghìn năm của dân tộc ta đã chứng minh rằng, yêu nước và giữ nước, kiên quyết chống ngoại xâm, bảo vệ độc lập, chủ quyền và thống nhất đất nước là truyền thống cực kỳ quý báu của dân ta".
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đọc diễn văn tại buổi Lễ kỷ niệm 90 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt NamTuy nhiên vẫn còn một số ít người lạc lõng, chối bỏ, phủ nhận sự thật lịch sử, thậm chí xuyên tạc, đòi xét lại lịch sử. Họ bôi nhọ lãnh tụ của đất nước Việt Nam mà cả dân tộc và thế giới đều tôn kính - Chủ tịch Hồ Chí Minh. Họ phủ nhận công lao, xuyên tạc về cuộc đời của Bác, chỉ trích những quyết định của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong từng giai đoạn lịch sử, dù lịch sử đã chứng minh, Bác chính là người lựa chọn ra con đường cứu nước đúng đắn nhất, áp dụng một cách khéo léo nhất, phù hợp nhất chủ nghĩa Mác Lênin vào bối cảnh cụ thể của Việt Nam.
Hay như đối với 2 cuộc kháng chiến vĩ đại giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước, thế mà những đối tượng, chủ yếu là những người thuộc tổ chức phản động, lưu vong, mang tư tưởng hận thù với dân tộc, với chế độ lại rêu rao rằng, các cuộc kháng chiến ấy không mang lại gì, thậm chí làm mất đi cơ hội cho đất nước tiếp cận với sự phát triển, văn minh.
Thế nhưng nhìn lại lịch sử trăm năm về trước, câu hỏi đặt ra khai hóa gì mà lại vơ vét tài nguyên, thực hiện chính sách ngu dân. Văn minh gì lại được truyền bá bằng bom napan, chất độc da cam, ấp chiến lược. Chỉ có thể là bỏ qua lịch sử, quay lưng với hiện thực mới có thể có những phát ngôn sai trái, độc địa như thế.
Một đất nước thống nhất, non sông liền một dải, sau chặng đường với bao máu xương của hàng triệu người thuộc nhiều thế hệ. Thế nhưng trên mạng xã hội, vẫn có những luận điệu lạc lõng cho rằng đánh đuổi thực dân, Việt Nam đã "đánh đuổi nền văn minh của nhân loại"…

Nhưng lịch sử lại cho thấy điều ngược lại.
Theo luật thuộc địa của chính quyền Pháp lúc bấy giờ, người Pháp là giới chủ, còn lại là cu-li; Duy trì những nguyên tắc nhằm "bảo tồn bằng mọi cách uy tín của người da trắng trước bọn da vàng"; Thực hiện "chế độ lính tình nguyện" đẩy hàng chục vạn người dân Việt Nam trở thành người đóng "thuế máu" cho chúng.

Rượu và thuốc phiện được phép sử dụng hòng làm suy đồi xã hội để dễ bề cai trị. Danh tính quốc gia còn không được sử dụng và thậm chí, còn bị cấm gọi tên Việt Nam.
Còn cách đối xử tàn bạo của cái gọi là một nền văn minh với người dân Việt Nam bản địa thì có thể thấy trong tác phẩm "Việt Nam, bi thảm Đông Dương" do chính nhà báo viết phóng sự điều tra Louis Roubaud của báo Le Petit Parisien được in lần đầu bản Pháp ngữ năm 1931 tại Pháp. Thế nhưng ngay sau khi sách được giới thiệu trên tờ báo "Trung lập" cũng vào năm đó, sách này bị thực dân Pháp ở Đông Dương cấm lưu hành, tàng trữ, bởi nó gây bất lợi cho chính quyền thuộc địa.
Trích tác phẩm "Việt Nam, bi thảm Đông Dương" của nhà báo Louis RoubaudNếu coi sự đô hộ của thực dân là nền văn minh như các luận điệu xuyên tạc ca tụng thì lịch sử cũng đã cho thấy nền văn minh ấy cũng không hề đếm xỉa đến mạng sống của người dân Việt Nam. Nạn đói năm Ất Dậu 1945, tội ác của phát xít Nhật và thực dân Pháp tay sai, đã trở thành một thảm kịch đau lòng nhất của người Việt nửa đầu thế kỷ 20. Nạn đói kéo dài gần 6 tháng tại khắp 32 tỉnh Bắc Kỳ. Thái Bình, nơi chịu tác động nặng nề nhất đã có tới 280.000 người tử vong. Những vết tích về nạn đói năm 1945 hầu như không còn, duy chỉ còn cột mốc km số 3, gắn với chùm ảnh nổi tiếng vẫn còn tồn tại như một chứng tích của lịch sử.
Ngày 30/4/1975, toàn dân Việt Nam mừng vui khi đất nước độc lập hoàn toàn, non sông thu về một mối.
48 năm sau, vẫn có một số ít người khư khư cái nhìn thiếu thiện cảm đối với ngày vui của dân tộc, đay đi đay lại một khái niệm tự nghĩ ra về một ngày quốc hận, tháng tư đen, trắng trợn lật ngược lịch sử, xuyên tạc ý nghĩa của ngày lễ trọng đại này, vu cáo rằng đây là kết quả của cuộc "nội chiến không cần thiết".
Họ đưa ra luận điệu sai lệch, đòi "định danh lại ngày 30/4 cho phù hợp"; xuyên tạc rằng đây một biến cố buồn; hay "nếu không có ngày 30/4 thì đất nước đã khác".

Bức ảnh 2 người lính ghi lại khoảnh khắc trong cuộc gặp gỡ giữa Chiến sĩ Quân Giải Phóng Nguyễn Huy Tạo và anh lính Sài Gòn Bùi Trọng Nghĩa, được tác giả Chu Chí Thành chụp lại tại vùng lửa Quảng Trị, ngay sau khi Hiệp định Paris được ký kết. Bức ảnh mang tới nhiều thông điệp, nhưng rõ nhất, chính là khát vọng thống nhất và hòa hợp dân tộc.
Bức ảnh "Hai người lính" của tác giả Chu Chí Thành


