Bài viết

NHỮNG LUỐNG RAU, LUỐNG KHOAI CỦA BÁC HỒ

Ninh Bình25/06/2026Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi Ninh Bình (Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi Ninh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi trở về Pác Pó, hành lý của bác vẻn vẹn chỉ có chiếc vali mây cỏn con, trong đó mang theo một cuốn lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô và một gói hạt cải xoong Trung Quốc.

Ngoài giờ làm việc, Bác men theo “Suối Lênin” tìm những mảnh đất ở sát mép nước, cuốc lên để gieo hạt cải. Cải được Bác chăm sóc mọc thật nhanh, năm nào thu hoạch cũng được rất nhiều, Bác thường nói:

- Sống ở rừng thiếu thốn, phải ăn nhiều rau xanh mới khỏe người.

Trong kháng chiến lần trước, các cơ quan ở chiến khu thường phải di chuyển luôn. Biết vậy, nhưng mỗi khi đến cơ quan nào, Bác đều hay hỏi:

- Các cô các chú đã trồng được cái gì cải thiện chưa?

Cơ quan Bác cũng thế. Tới chỗ nào, vừa ổn định nơi ăn ở là Bác cùng anh em tìm đất trồng rau ngay. Thường cơ quan Bác bao giờ cũng thừa rau ăn.

Đại hội Anh hùng chiến sĩ thi đua lần thứ nhất năm 1952, Bác đến thăm và đã mang theo tặng Đại hội hơn 40 quả bí đỏ tự tay Bác trồng, có quả nặng đến bảy, tám cân.

Khi hòa bình lập lại, về Thủ đô Hà Nội sống trong Phủ Chủ tịch, Bác vẫn không quên trồng rau. Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong cuốn “Tổ quốc ta, nhân dân ta, sự nghiệp ta và người nghệ sĩ”, trong bài viết về Bác có đoạn nói: “Bác Hồ rất thích hoa. Bác kể chuyện là ở các nước tiên tiến cứ sáng sáng người ta dùng ô tô chở hoa từ các vùng lân cận về cho thành phố, nhưng trong vườn nhà Bác ở, Bác không dùng đất trồng hoa, mà trồng ngô, khoai”.

Thật thế, vườn Phủ Chủ tịch chỉ có những bồn hoa nhỏ ngoài bóng rợp của những cây lớn, còn chỗ nào đất trống Bác cùng anh em trong cơ quan trồng rau, ngô, khoai.

Bác nuôi cả gà, chim bồ câu. Bác gương mẫu thực hiện rất đầy đủ chỉ tiêu của công đoàn đề ra cho mỗi người, hàng năm tự túc một phần rau xanh, chất bột và thịt.

Cuối vụ, Bác nhắc công đoàn cơ quan phải tổng kết, cân đo phân minh kết quả của từng người một. Thường thì các anh chị em cán bộ, nhân viên trong cơ quan bác đều đạt chỉ tiêu. Bác Hồ năm nào cũng vượt mức.

Có năm tôi và một vài đồng chí khác đi công tác nhiều, cuối năm không sản xuất được đủ với chỉ tiêu tự túc bột, rau, thịt đề ra, đến ngày thu hoạch, chúng tôi đang băn khoăn chưa biết làm thế nào thì Bác nói:

- Chú nào không đủ tiêu chuẩn? Năm nay các chú bận đi công tác nhiều. Thôi Bác cho các chú vay nhé!

Thế là tôi phải “vay” của Bác. Từ đấy, tôi cứ nghĩ: Mình bận thật nhưng bận thế nào được bằng Bác. Và cũng từ lần đó, dù bận việc đến đâu tôi cũng sắp sếp công việc tranh thủ mọi thì giờ để trồng rau, tròng khoai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn