Những "Mãnh hổ" rừng xanh và lời thề dưới chân núi Thiên Nhẫn
Hương Sơn không chỉ có cam bù mọng nước hay nhung hươu quý giá, mà còn có những dòng máu nóng chảy tràn qua bao thế hệ chống ngoại xâm. Ngược dòng thời gian về những năm tháng thực dân Pháp bắt đầu đặt ách đô hộ, mảnh đất này đã trở thành "thánh địa" của lòng quả cảm. Dưới tán rừng rậm rạp của dãy Trường Sơn hùng vĩ, những người nông dân chân chất, quanh năm gắn bó với cán cày, cán cuốc đã hóa thân thành những chiến sĩ du kích tinh nhuệ. Họ hiểu từng hốc cây, thuộc lòng từng con suối, biến địa h
Lịch sử còn ghi dấu những đêm trắng bên bếp lửa nhà sàn, nơi những cụ già râu tóc bạc phơ truyền lửa cho đám thanh niên về lòng yêu nước, về nỗi nhục mất nước. Khi tiếng trống Xô Viết Nghệ Tĩnh vang vọng khắp các triền đồi, người Hương Sơn đã đứng lên với gậy tre, giáo mác. Những cái tên như cuộc khởi nghĩa Hương Khê của cụ Phan Đình Phùng đã gắn liền với mảnh đất này như một biểu tượng bất diệt. Người dân Hương Sơn không chỉ tiếp tế lương thực, giấu cán bộ trong hầm bí mật mà còn trực tiếp cầm súng, cầm đao xông pha trận mạc. Có những gia đình ba thế hệ cùng ra chiến trường; người cha ngã xuống, người con tiếp bước, người cháu lại cầm súng lên đường khi vừa tròn mười tám.
Họ chiến đấu không chỉ bằng vũ khí mà bằng sự mưu trí của những người con sinh ra từ đại ngàn. Những bẫy chông tre, những trận địa mai phục dọc bờ sông Ngàn Phố đã khiến quân thù bao phen khiếp vía. Tinh thần ấy như mạch ngầm chảy mãi qua những năm tháng chống Pháp trường kỳ, để rồi khi tiếng súng kháng chiến chống Mỹ bùng nổ, lửa yêu nước ấy lại rực cháy hơn bao giờ hết, biến mỗi làng quê ở Kim Hoa, Sơn Bằng, Sơn Châu... thành một pháo đài thép không thể công phá.



