Bài viết

Những mảnh ký ức thời chiến

Phú Thọ26/11/2025Hà Thi Thu Hoài (Chi đoàn Đồng Mai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian có thể làm phai màu nhiều điều, nhưng với những người từng đi qua chiến tranh – ký ức vẫn nằm đó, âm ỉ như đốm than dưới lớp tro tàn, chỉ cần một làn gió khẽ thổi là bùng lên nguyên vẹn.

Trong ký ức của tôi, thời chiến không chỉ có tiếng bom nổ chát chúa hay những đêm hành quân mờ sương. Nó còn là mùi của rừng, tiếng suối giữa đêm vắng, ánh mắt của đồng đội khi chia cho nhau nửa củ sắn, và nụ cười hiền lành trên khuôn mặt lấm lem bùn đất.

Những năm tháng ấy, chúng tôi còn rất trẻ. Tuổi hai mươi – vừa đủ để mơ mộng, nhưng cũng vừa đủ để hiểu thế nào là trách nhiệm. Chúng tôi rời nhà chỉ với vài bộ quần áo, một lá thư mẹ dặn dò, và niềm tin giản dị rằng mình đi để bảo vệ những điều bình yên nhất.

Ký ức thời chiến có những chiều rực nắng khi cả đơn vị dừng chân trên đồi, tiếng gió thổi qua ngọn cây như bản nhạc quen thuộc. Nhưng cũng có những đêm dài chỉ nghe tiếng thở của nhau trong căn hầm chật hẹp. Mỗi người ôm một nỗi nhớ: nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ mái bếp có khói chiều rising lên lẫn trong hương rơm rạ.

Có những gương mặt đến giờ tôi vẫn nhớ như mới hôm qua. Họ là những chàng trai, cô gái tuổi chưa kịp lớn. Có người ngông nghênh, có người hiền như đất, có người hay cười, có người nói rất ít… nhưng họ đều sống bằng cả trái tim. Họ đi qua chiến tranh như những ánh lửa nhỏ, sưởi ấm cho nhau giữa cái lạnh của bom đạn.

Có người đã ở lại giữa rừng sâu, nơi những nấm mộ nằm im lìm dưới tán lá. Có người trở về với mái tóc xanh hóa bạc chỉ sau vài năm. Có người đi qua chiến tranh nhưng mang theo những nỗi đau không bao giờ nói thành lời. Nhưng tất cả đều mang theo một điều: niềm tin rằng những hy sinh ấy là để cuộc đời hôm nay tươi sáng hơn.

Giờ đây, khi nhìn những con đường đã được xây mới, những bản làng rộn tiếng trẻ con nô đùa, tôi biết rằng thời chiến đã đi xa, nhưng ký ức về nó vẫn là phần không thể thiếu của cuộc đời mình.

Bởi chiến tranh không chỉ là mất mát. Nó còn dạy chúng tôi biết quý trọng hòa bình, biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên, biết yêu thương người bên cạnh – bởi tuổi trẻ đã từng được đặt vào nơi tưởng chừng mong manh nhất.

Và trong những đêm thật yên, tôi vẫn thấy mình của năm xưa đang bước qua rừng Trường Sơn mịt mờ sương khói, vai đeo ba lô, lòng đầy hy vọng. Những mảnh ký ức ấy – dù xa xôi – vẫn là nguồn sáng âm thầm soi vào hiện tại, nhắc tôi rằng mình đã từng sống một thời tuổi trẻ kiêu hãnh như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những mảnh ký ức thời chiến | Câu chuyện thời hoa lửa