NHỮNG MẢNH TRỜI CÒN LẠI – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ LIÊN
Tôi tìm về xã An Trường A, huyện Càng Long vào một buổi chiều nhuốm nắng. Con đường nhỏ dẫn vào xóm vắng, hai bên là những hàng cây đứng lặng, như đang giữ lại những ký ức của một thời chưa xa. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm, tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng mỗi lần lật lại một cái tên, một cuộc đời, lòng tôi vẫn không khỏi nghẹn lại. Và lần này, là câu chuyện về Mẹ Phạm Thị Liên.
Tôi tìm về xã An Trường A, huyện Càng Long vào một buổi chiều nhuốm nắng. Con đường nhỏ dẫn vào xóm vắng, hai bên là những hàng cây đứng lặng, như đang giữ lại những ký ức của một thời chưa xa. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm, tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng mỗi lần lật lại một cái tên, một cuộc đời, lòng tôi vẫn không khỏi nghẹn lại.
Và lần này, là câu chuyện về Mẹ Phạm Thị Liên.
Mẹ sinh năm 1901, một cuộc đời dài hơn tám mươi năm, đi qua gần trọn thế kỷ với bao biến động của đất nước. Mẹ lập gia đình với ông Phan Văn Thời, sinh được tám người con. Một mái nhà đông đúc, nơi từng có tiếng cười của sáu người con trai và hai người con gái.
Nhưng chiến tranh đã chia cắt những niềm vui giản dị ấy.
Người dân An Trường kể lại, mẹ là người phụ nữ hiền hậu, chịu thương chịu khó, cả đời gắn bó với ruộng đồng và gia đình. Nhưng chính trong sự lặng lẽ ấy, mẹ đã nuôi dạy nên những người con biết sống vì quê hương.
Người con trai – Phan Văn Hảo, sinh năm 1943 – tham gia cách mạng từ năm 1961. Anh trở thành Thượng sỹ của Sư đoàn 25, một người lính trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường ác liệt. Ở tuổi thanh xuân, anh đã chọn con đường gian khó nhất, mang theo niềm tin giản dị: đất nước phải được tự do.
Ngày 6 tháng 8 năm 1963, trong một trận đánh tại Kinh Sáng, Thọ Mai, anh bị địch bắt và bắn hy sinh.
Tin dữ đến, mẹ lặng người.
Người con trai còn rất trẻ, vừa kịp bước vào đời đã vĩnh viễn ra đi. Nhưng nỗi đau ấy chưa dừng lại.
Người con trai thứ hai – Phan Văn Hớn, sinh năm 1934 – tham gia cách mạng năm 1966, là đội viên du kích xã An Trường. Anh chiến đấu ngay trên mảnh đất quê hương, nơi từng con đường, từng bờ kênh đều in dấu chân quen thuộc.
Ngày 13 tháng 10 năm 1972, trong lúc tham gia cưa bom lấy thuốc làm chất nổ phục vụ chiến đấu, bom bất ngờ phát nổ. Anh hy sinh.
Một lần nữa, chiến tranh lại cướp đi một người con của mẹ.
Hai người con. Hai nỗi đau.
Tôi đứng giữa An Trường hôm nay, nghe gió thổi qua những tán cây mà lòng nặng trĩu. Một người mẹ đã sinh ra tám người con, nuôi nấng từng đứa trưởng thành, để rồi chiến tranh mang đi hai người con trai – những người đã sống và hy sinh trọn vẹn cho Tổ quốc.
Người dân nơi đây nói với tôi: “Mẹ Liên sống hiền lắm, cực mà không than…”
Có lẽ, chính sự lặng lẽ ấy đã làm nên велич đại của mẹ.
Mẹ không ra chiến trường, nhưng lại dâng hiến những gì quý giá nhất của đời mình. Mẹ không cầm súng, nhưng lại góp phần giữ gìn mảnh đất này bằng chính sự hy sinh của gia đình mình.
Những năm tháng sau đó, mẹ sống trong sự giản dị, không một lời kể công. Nhưng trong lòng người dân An Trường, mẹ là một biểu tượng – biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, của tình yêu quê hương không cần phải nói thành lời.
Ngày 26 tháng 3 năm 2014, mẹ được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Một danh hiệu cao quý, nhưng có lẽ không thể diễn tả hết những gì mẹ đã trải qua.
Tôi rời An Trường khi hoàng hôn buông xuống. Bầu trời nhuộm một màu đỏ nhạt, như những mảnh ký ức còn sót lại của một thời lửa đạn.
Tôi chợt nghĩ, cuộc đời mẹ giống như bầu trời ấy.
Dù đã mất đi những khoảng sáng, vẫn còn đó những mảnh trời lặng lẽ, sâu thẳm và không bao giờ tắt.
Mẹ Phạm Thị Liên – một người mẹ bình dị.
Nhưng chính từ cuộc đời mẹ, những mảnh trời của Tổ quốc đã được giữ lại, nguyên vẹn và thiêng liêng.



